Thế thân – Chương 65

“Kính thưa quý vị, tôi triệu tập cuộc họp đại hội cổ đông bất thường hôm nay là vì vấn đề bãi nhiệm thành viên hội đồng quản trị của ông Võ Thiệu Bình. Ông ấy đã hôn mê 4 năm và mất tích 1 năm nay rồi. Đã không tìm thấy tung tích của ông ấy. Vì lý thì ông ấy không còn khả năng nắm giữ trọng trách này nữa”

Ông Lâm trịnh trọng thông báo. Ở dưới có vài tiếng bàn tán xì xào rất nhỏ. Bà Huệ lặng lẽ quan sát lườm nguýt về phía một vài cổ đông đang có tiếng ồn. Mấy cổ đông nữ cũng im bặt.

“Các con ông Bình đều không đủ năng lực và chuyên môn. Hiện tại tôi là cổ đông lớn nhất trong công ty. Tạm thời sẽ là người thay ông Bình kế nhiệm chức vụ này”

Một số tiếng bàn tán lớn hơn.

“Ai có ý kiến gì ạ?”

Bà Huệ quan sát một lượt những cổ đông đang bàn tán nhưng không ai đứng lên phát biểu ý kiến. Bà ta biết thừa tuy ông Lâm chưa đủ điều kiện làm chủ tịch hội đồng quản trị đồng thời kiêm luôn vị trí tổng giám đốc công ty An Bình bởi vì trong tay chưa nắm đủ tгêภ 50 phần trăm cổ phần. Nhưng hiện tại, tình thế cấp bách, ông Bình thì mất tích, các con ông chỉ có cổ phần nhưng không ai làm việc trong công ty. Ngoài ông Lâm, không còn ai thích hợp hơn nên không thể phản đối. Có một số cổ đông có vẻ không hài lòng nhưng cũng không thể làm gì được.

“Còn ai có ý kiến gì khác không ạ?”

Ông Lâm hỏi lại lần thứ hai nhưng cả hội trường vẫn im lặng.

“Nếu không ai có ý kiến gì thì tôi xin tuyên bố…”

“Ai đã khẳng định ông Võ Thiệu Bình đã mất tích vậy?”

Giọng một người phụ nữ vang lên ở phía cuối hội trường. Tất cả mọi người đều ngoái đầu hướng về phía có âm thanh đó.

Hai người vệ sĩ đẩy chiếc xe đẩy, người ngồi tгêภ xe chính là ông Bình. Ông ta vẫn khỏe mạnh, vẻ mặt Uy Nghiêm y hệt 5 năm trước. Theo sau là Uyên Linh ăn mặc chỉnh tề, hiên ngang bước vào.

Cả hội đồng xôn xao. Uyên Linh đích thân đẩy chiếc xe đến vị trí của ông Lâm đang đứng. Trợ lý của ông Bình và hai người vệ sĩ cận kề ra hiệu cho ông Lâm nhường lại vị trí phát biểu cho ông Lâm. Ông ta có chút luống cuống và sợ hãï nhìn về phía bà Huệ. Bà ta cũng có chút kinh hãi khi thấy ông Bình xuất hiện bất thình lình vào lúc này nhưng cố làm ra vẻ bình chân như vại. Ông Lâm toát mồ hôi hột, đi về chỗ ngồi của một thành viên cổ đông bình thường.

“Thành thật xin lỗi quý vị đã xuất hiện một cách đột ngột như thế này. Thời gian qua cảm ơn quý vị đã rất nhiệt tình giúp đỡ công ty vượt qua nhiều khó khăn khi không có tôi ở đây. Như quý vị đã biết, tôi không may bị hôn mê, người thay tôi nắm giữ trọng trách này là ông Lâm đây. Bây giờ tôi đã hoàn toàn bình phục trở về. Tôi xin có một vài ý kiến như thế này.

Trước hết tôi xin giới thiệu, đây là Uyên Linh con gáι tôi. Chắc quý vị cũng biết rồi. Con gáι tôi từng tốt nghiệp xuất sắc thạc sĩ ngành quản trị kinh doanh, từng làm trợ lý cho tôi sau đó mới chuyển sang làm công việc khác. Hiện tại, tôi sức khỏe không tốt, số cổ phần của tôi trong công ty sẽ được nhượng lại toàn bộ cho Uyên Linh. Tôi tin với tài năng của nó có thể giúp công ty ngày càng phát triển hơn. Mong quý vị ủng hộ”

Tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang lên. Ông Bình nhìn Uyên Linh mỉm cười.

“Cảm ơn mọi người đã ủng hộ. Tôi xin tuyên bố, cô Võ Uyên Linh từ nay sẽ là chủ tịch hội đồng quản trị và cũng là tổng giám đốc công ty An Bình”

Uyên Linh đứng vào vị trí người đại diện công ty, cúi đầu cảm tạ.

“Mong mọi người giúp đỡ nhiều ạ”

Ông Lâm và bà Huệ nhìn nhau tái mét mặt có phần phẫn nộ nhưng không dám đứng lên có ý kiến. Tất cả hội đồng đều đồng ý, hai người họ có ý kiến gì cũng đều vô ích. Vậy là công sức bấy lâu đã đổ sông đổ biển. Tất cả đều lọt vào tay Uyên Linh. Điều đáng lo lắng hơn là ông Bình sẽ xử lý như thế nào khi biết vợ chồng ông ta đã cố tình hãm hại ông.

Uyên Linh vừa đứng tгêภ vị trí của người lãnh đạo, ánh mắt và thần thái đã trở nên sắc sảo lạ thường. Cô liên tục cúi người cảm ơn mọi người rồi bất chợt nhìn về phía vợ chồng ông Lâm nở một nụ cười bí hiểm làm ông Lâm lạnh cả tóc gáy. Ông ta vốn nhút nhát, lại có tật giật mình, chưa cần người ta sờ gáy, chỉ cần nói đụng đến một vài từ bóng gió hay một ánh mắt cảnh báo ngầm nào đó là ông ta đã sởn gáy lên rồi. Đôi mắt sợ hãï không dám nhìn thẳng cô cháu gáι mình và vội lẩn đi chỗ khác, nhìn bà Huệ cầu cứu.

***

“B…”

Thu Vân hấp háy môi nói không nên lời khi bất ngờ gặp ông Bình. Cô không thể tin được người đang xuất hiện trước mặt mình là bố của cô. Một cảm giác hổ thẹn dâng lên chặn ngang họng cô khiến không thể thốt lên tiếng “Bố”. Người đàn ông này trước đây cô đã từng có dã tâm ﻮ.เ.+ế+..Ŧ ૮.ɦ.ế.ƭ ông ấy. Dù Uyên Linh không nói với ông Bình chuyện này nhưng lương tâm luôn cắn xé cô về những việc làm xấu xa, đê hèn này.

Ông Bình nhìn Thu Vân mỉm cười một cách bao dung. Từ nhỏ ông cũng không gần gũi lắm với Thu Vân. Cũng không thể gọi là ghét bỏ. Chỉ có điều ông không có nhiều tình cảm cha con nhiều với đứa con gáι này. Hoàn toàn trái ngược với Uyên Linh. Có lẽ vì cảm nhận được điều này nên Thu Vân cũng luôn xa cách với ông.

Hôm nay ngày dỗ của bà Thu Hiền, Thu Vân đưa con về nhà để dọn dẹp làm mâm cơm cúng mẹ. Không ngờ là Uyên Linh lại đưa ông Bình trở về một cách đột ngột như vậy. Sự ngượng ngùng hiện rõ tгêภ nét mặt và hành động của Thu Vân. Uyên Linh cũng nhận ra điều này nên lên tiếng phá tan bầu không khí khó xử này.

“Mình vào nhà thôi”

Thu Vân lúc này mới tỉnh táo trở lại. Cô mở rộng hai cάпh cửa cổng về hai bên cho chiếc xe tô tô tiện vào. Uyên Linh đẩy xe ông Bình. Thu Vân vẫn tìm cách lẩn tránh ánh mắt của ông Bình, không dám đối diện, chỉ lặng lẽ đi chậm lại đằng sau.

Ngôi nhà chẳng có gì thay đổi nhưng nó trở nên ảm đạm hẳn từ ngày ông Bình bị hôn mê. Hai người làm cũng lần lượt được cho nghỉ việc. Tất cả mọi việc trong nhà mẹ con họ ʇ⚡︎ự tay làm. Từ khi bà Thu Hiền mất đi, Uyên Linh cũng đi sang Mỹ, ngôi nhà để không. Cỏ đã bắt đầu mọc xanh um trong khu vườn không ai cắt tỉa. Thỉnh thoảng Thu Vân có về qua nhà nhưng chỉ là những ngày rằm, ngày giỗ để cúng mẹ mình. Phần lớn thời gian cô ở bên nhà của Văn.

“Cu Bin đâu chị?”

“Nó đang nằm trong phòng chị”

Uyên Linh cố tình nhắc đến đứa trẻ để Thu Vân dễ nói chuyện hơn. Nếu không cô cứ ấp úng không dám mở lời với ông Bình. Cứ đứng lì một xó xa cách, mặt cúi xuống, thỉnh thoảng lén nhìn ông Bình một cách ʋụпg Ϯɾộм.

Uyên Linh đi vào phòng Uyên Linh bế cu Bin ra. Nó vừa nhìn thấy gương mặt quen thuộc của Uyên Linh đã nhoẻn miệng cười toe toét.

“Là cu Bin đây sao?”

Ông Bình nhìn đứa trẻ trìu mến. Uyên Linh bế nó lại gần ông Bình, ngồi xổm đưa tay nó vẫy vẫy.

“Đây là ông ngoại con!”

Ông Bình giơ tay muốn bế đứa trẻ. Uyên Linh liền đưa cu Bin sang. Nó nhìn ông chẳng chút lạ lẫm cũng với tay về “theo” ông mình.

“Cha! Cu Bin còn nhỏ thế mà cũng biết nhận người thân nha! Đúng là giác quan của trẻ con rất là nhạy mà”

Ánh mắt ông Bình tươi vui, miệng cười rạng rỡ vừa bế đứa trẻ vừa hỏi chuyện có vẻ thích thú lắm. Người ta thường nói, trẻ con là thiên thần có thể chữa lành mọi mối quαп Һệ giữa người lớn quả không sai.

Thu Vân nhìn thấy ông Bình chơi với con mình có vẻ vui vẻ lắm thì cũng bớt phần ngượng ngùng. Cô cảm giác nhẹ nhõm đi chút. Uyên Linh quan sát thấy tâm trạng chị mình có vẻ chưa được ʇ⚡︎ự nhiên lắm bèn rủ Thu Vân ra ngoài để cô có thêm thời gian bình tâm lại.

“Bố ở trong này với cô Bin nhé! Con và chị xuống nấu mấy món để cúng mẹ”

“Được! Hai đứa đi đi! Để cu Bin cho bố”

Ông Bình vui vẻ đáp lời. Mắt vẫn không rời đứa trẻ.

“Đi thôi Thu Vân”

Uyên Linh cầm tay Thu Vân kéo đi theo mình.

“Chị có gì đó không thoải mái sao?”

“Không”

“Đừng giấu em! Từ lúc bố về nhà đến giờ, chị chưa từng gọi một tiếng “bố”. Chị còn nhớ chuyện cũ sao?”

Thu Vân bỏ dở cọng rau, người thờ ra, ánh mắt đau đáu nhớ về những việc làm trước kia của mình.

“Chị không còn mặt mũi nào để gọi ông ấy là bố”

“Chị sai rồi! Bố không hề trách chị”

“Nhưng chị làm sao có thể tha thứ cho bản thân mình được chứ. Cứ nghĩ đến chuyện chị từng muốn ông ấy ૮.ɦ.ế.ƭ đi thì bản thân chị cũng ghê tởm chính mình. Không biết lúc đó, chị là quỷ hay là người nữa”

Thu Vân ҳúc ᵭộпg quá, nước mắt giàn giụa, vẻ quằn quại vì đau khổ hiện rõ tгêภ từng nét mặt của cô. Những chuyện xấu đã làm trước kia như một cơn ác mộng thỉnh thoảng vẫn quay về ám ảnh cô hằng đêm. Nó như nhắc nhở cô rằng cô từng là một người xấu xa, dơ bẩn đến nhường nào.

“Nghe này Thu Vân!”

Uyên Linh bấu hai vai chị mình lay mạnh để giúp cô bình tĩnh hơn.

“Ai cũng từng mắc sai lầm! Chúng ta đều là con người cả. Không phải thiên thần. Điều quan trọng là chị đã nhận ra và dừng lại. Chúng ta đang sống rất tốt, không phải sao? Em không trách chị và bố cũng không bao giờ trách chị. Chúng ta là một gia đình”

“Có thể sao?”

“Tất nhiên là có thể chứ! Chị nhìn đi, bố đã khỏe lại rồi. Chúng ta sẽ làm lại từ đầu. Em sẽ giúp bố lấy lại những gì chúng ta đã mất. Chị cũng phải giúp em. Được chứ”

“Uyên Linh”

“Nào lau nước đi! Đừng để bố thấy sẽ không vui đâu. Chắc hôm nay mẹ sẽ vui lắm”

Uyên Linh rút khăn giấy đưa cho Thu Vân. Cô ấy có vẻ như đã bình tĩnh hơn rồi.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *