Thay Chị Lấy Chồng – Chương 227

“Sao cơ?” Khương Thanh hiển nhiên cũng khựng lại: “Tại sao thế? Không đuổi việc tôi à?”

Người phụ nữ đứng ở cửa cười cười: “Cô muốn bị đuổi mà còn gọi bạn trai tới?”

“Bạn trai?!”

“Bạn trai?”

Tôi và Khương Thanh cùng bật ra câu hỏi.

Vẻ mặt Khương Thanh khá kì lạ: “Tôi có bạn trai từ bao giờ thế?”

Người phụ nữ ở cửa cũng tỏ vẻ kì lạ: “Không biết, đang ở văn phòng của lãnh đạo đấy, bạn trai cô ăn nói khéo thật, mới nói mấy câu mà khách hàng đã rút đơn kiện rồi.”

Khương Thanh nghe xong, mặt mũi mờ mịt lao ra khỏi phòng họp.

Tôi đi sau chị ấy, thấy chị ấy đi vào văn phòng của cấp tгêภ, tôi cũng đứng ngay phía sau. Khương Thanh đi vào không đóng cửa, tôi nhìn thấy người đứng bên trong chẳng phải ai khác mà chính là Ngô Tiến An!

up tгêภ app mê tình truyện

Ngô Tiến An ngồi tгêภ sô pha, hai chân vắt chéo, đôi mắt đào hoa nheo nheo lại nhìn Khương Thanh, gương mặt tỏ vẻ cưng chiều: “Em yêu, em đến rồi à?”

“Ai là em yêu của anh?!” Khương Thanh dùng túi ҳάch trong tay ᵭ.ậ..℘ lên người hắn rồi nói với lãnh đạo: “Đây không phải bạn trai tôi.”

“Xin lỗi nhé, đợt này chúng tôi cãi nhau giận hờn tí thôi.” Ngô Tiến An bình tĩnh nói vậy.

Cấp tгêภ của Khương Thanh vừa nghe nói thế đã bừng tĩnh: “Ồ, vậy hai người ʇ⚡︎ự giải quyết nhé.”

“Vâng.” Ngô Tiến An nói rồi đứng dậy, muốn ôm eo Khương Thanh nhưng bị chị ấy phũ phàng gạt ra.

Tuy nhiên Khương Thanh cũng không ngốc, chị biết không thể làm ầm lên trong văn phòng của cấp tгêภ được. Mặc dù không tình nguyện chút nào, chị vẫn theo Ngô Tiến An ra ngoài.

Sau khi ra khỏi phòng, Khương Thành nhìn hắn với vẻ không vui: “Ai bảo anh giúp tôi?”

“Không phải anh thấy em khó khăn nên cố ý tới đó sao.” Ngô Tiến An tỏ vẻ tủi hờn: “Anh giúp em giải quyết việc này một cách hoàn hảo, sao em còn trách anh.”

“Giải quyết hoàn hảo? Giả mạo bạn trai tôi được coi là giải quyết hoàn hảo à?” Khương Thanh mắng.

Ngô Tiến An gật đầu: “Đúng thế, anh cảm thấy thế này được coi là giải quyết hoàn hảo rồi.”

Khương Thanh không muốn để ý tới hắn nên kéo tôi đi.

Ngô Tiến An theo ngay phía sau: “Khương Thanh, chuyện hôm đó là anh không đúng, anh không ngờ em là lần đầu tiên, sớm biết như thế anh nên dịu dàng một chút, anh…”

“Chát!” Ngô Tiến An chưa dứt câu, Khương Thanh đã quay đầu, giơ tay lên. Một cái tát chắc nịch đáp ngay tгêภ gương mặt của người đàn ông kia.

Khương Thanh nhìn anh ta, hai mắt đỏ ửng lên vì tức giận: “Nên dịu dàng một chút? Tôi nói cho anh biết, Ngô Tiến An, tôi và anh không phải một dạng người, tôi và đám lòe loẹt bên cạnh anh cũng không phải một dạng người! Chuyện này đã qua rồi nên thôi, tôi cầu xin anh, đừng bao giờ xuất hiện trong cuộc sống của tôi nữa! Cả ông anh cặn bã của anh, buông tha cho chúng tôi đi!”

“Xin lỗi em.”

“Xin lỗi?! Nếu như có cỗ máy thời gian, quay về trước ngày hôm đó, tôi sẽ tha thứ cho anh, nếu không thì miễn bàn!” Lời Khương Thanh nói cũng rất rõ ràng.

Sẽ không có cỗ máy thời gian nào cả, chị ấy cũng không tha thứ cho hắn.

Khương Thanh kéo tôi xuống tầng. Ngô Tiến An vẫn lẵng nhẵng theo sau và nói: “Khương Thanh, anh sai rồi, anh đối với em là thật lòng, anh đã nói với người trong nhà rồi, anh có cô gáι mà anh thực sự thích, chỉ cần em đồng ý với anh, anh sẽ lấy em ngay.”

“Hờ hờ hờ.” Khương Thanh quay đầu: “Lấy tôi? Anh dựa vào cái gì mà lấy tôi?”

“Anh đã nói sẽ chịu trách nhiệm với em.” Ngô Tiến An vội vàng đáp.

“Chịu trách nhiệm với tôi?” Khương Thanh nghe xong mà bật cười, lấy ngón tay chỉ vào đũng quần của người đàn ông kia: “Xin lỗi nhé, tôi chê anh bẩn.”

Biểu cảm của Ngô Tiến An rất khó coi, nhưng hắn vẫn đuổi theo Khương Thanh.

Xe của Khương Thanh đỗ ngay dưới tầng, chị ấy dùng chìa khóa mở khóa xe, vừa mở cửa xe định lên thì Ngô Tiến An xông tới giữ chặt lại, ánh mắt đầy chân thành: “Khương Thanh, anh đối với em là nghiêm túc, chuyện trước kia anh không thể thay đổi được nhưng chuyện sau này, chỉ cần em nói, anh sẽ nghe em hết.”

Tôi nhìn Ngô Tiến An, cảm giác dường như người đàn ông này đang nghiêm túc.

Nhưng hắn có thể nghiêm túc được trong bao lâu?

Trải qua chuyện của Lý Hào Kiệt, tôi thực sự không dám đưa ý kiến gì cho Khương Thanh.

Nhưng chủ ý của Khương Thanh rất ngay thẳng.

Chị ấy đứng thẳng người, cũng không nóng lòng đóng cửa xe, chỉ đưa mắt nhìn Ngô Tiến An từ tгêภ xuống dưới, nở nụ cười rất thương mại hóa: “Anh Ngô, nếu anh muốn theo đuổi tôi, vậy có một tiền đề.”

“Gì thế?”

“Trong ʋòпg hai năm anh đừng chạm vào phụ nữ, tôi mới có thể suy xét.”

Khương Thanh nói xong, Ngô Tiến An sững sờ trong chốc lát, nhưng nhanh chóng đồng ý ngay: “Anh đồng ý với em, trong ʋòпg hai năm sẽ không chạm vào phụ nữ.”

Khương Thanh cũng không bất ngờ gì khi hắn đồng ý: “Tùy anh thôi, dù sao tôi cũng không thể giám sát được anh.”

Nói xong, chị ấy đẩy Ngô Tiến An ra, đóng cửa, đi mất. Nhưng tгêภ đường về, tôi bỗng cảm thấy hình như tâm trạng của Khương Thanh không còn tệ như ban nãy nữa.

Ngày hôm sau nữa, Khương Thanh vẫn đi làm như bình thường. Trước khi lên máy bay, chị ấy ngồi trong phòng nghỉ nhắn tin cho tôi.

Tôi cũng coi như yên tâm rồi.

Tôi quay về sống ở “số 1 Vĩnh An”, việc liên lạc với Lý Trọng Mạnh dần dần nhiều hơn.

Nhưng tôi đã bắt đầu chú ý tới thông tin tuyển dụng ở thành phố khác, trong đó có một nơi yêu cầu tôi tới phỏng vấn.

Khi tôi chạy cả ngàn dặm đường tới đó, người phỏng vấn hỏi tôi: “Tại sao phải đeo khẩu trang?” Tôi nói ra sự thật, nhưng anh ta còn yêu cầu tôi tháo khẩu trang.

Khi tôi tháo khẩu trang xuống, người phỏng vấn khẽ nhíu mày rồi nói: “Xin lỗi, công ty chúng tôi không thể tuyển dụng cô.”

Nói thật lòng, tôi đã thấy quen với chuyện không được nhận vào làm rồi, nhưng bị từ chối ngay tại đó như thế quả thực là lần đầu tiên được thấy, trong lòng vô cùng khó chịu.

Tôi quay về Vĩnh An, nói chuyện này với Lý Trọng Mạnh. Người đàn ông kia im lặng lắng nghe rồi vỗ đầu tôi: “Đợi mặt mũi khỏi hẳn rồi hẵng đi, năm nay tôi nuôi em, tuy tôi không kiếm được nhiều tiền nhưng nuôi em thì vẫn dư dả.”

“Cảm ơn anh.” Tôi không cần Lý Trọng Mạnh nuôi, nhưng câu nói của anh khiến tôi nghe mà rất vui.

Chớp mắt đã tới ngày 13 tháng 1.

Theo những gì đã viết trong thϊếp mời trước đó, ngày 14, mọi người có thể lục tục tới sân bay gần hải đảo của Lý Hào Kiệt. Ở đó, Lý Hào Kiệt đã chuẩn bị rất nhiều du thuyền đón khách khứa tham gia buổi lễ lên đảo.

Tối đó, tôi ngồi trước quầy viết chữ, lấy bút ra.

Nghĩ lại thì tôi đã lâu lắm rồi không dùng bút để viết chữ, trước kia cái gì cũng dùng máy tính hoặc điện thoại, viết thư dường như đã là chuyện của thế kỷ trước.

Tôi nhìn mảnh giấy trước mặt, suy nghĩ xem nên viết về câu chuyện ấy thế nào. Ban đầu tôi viết một câu chuyện rất dài rất dài, nhưng viết được một nửa, tôi lại cảm thấy mình nực cười.

Viết dài như thế, đang trông chờ vào điều gì đây?

Đã chẳng còn bất cứ thứ gì để trông mong nữa rồi.

Nghĩ đi nghĩ lại, sau cùng tôi chỉ viết lên giấy một hàng chữ.

“Mười sáu năm trươc, tôi từng cứu một cậu bé ở công trường gần cô nhi viện,

Từ sau hôm ấy, tôi đã trao trái tιм mình cho cậu ta;

Tôi cứ tưởng anh là cậu ấy, bây giờ tôi biết rằng, anh không phải cậu ấy;

Cậu bé từng túm áo tôi khi tôi ngang qua cười lên đẹp hơn anh;

Hơn nữa, cậu ấy không biết lừa dối người khác.”

Viết xong, tôi gấp gọn phong thư, bỏ vào phong bao đỏ cùng với bảy mươi triệu đồng, nhét tới mức phong bao dày cộp lên.

Sau đó, tôi viết tên mình ở mặt sau của phong bao đỏ – Tống Duyên Khanh.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *