Thay Chị Lấy Chồng – Chương 171

Tôi không cam lòng muốn đi vào trong nhưng lại bị họ hàng nhà họ Tống chen đùn đẩy ra bên ngoài.

Trong đó thì con trai của Tống Cẩm Chi còn cảnh cáo tôi, “Cô mà còn quản chuyện không đâu thì tôi sẽ ᵭάпҺ cô đấy!”

“Thôi.”

Đang lúc tôi muốn chen vào lần nữa thì có người giữ chặt tôi.

Tôi quay đầu lại thì thấy Lý Trọng Mạnh vậy mà đang đứng sau tôi.

Bởi vì anh ta đang khoác áo blouse trắng nên có vẻ không nổi bật ở trong Ьệпh viện lắm.

Tôi cụp mắt rồi khẽ đi đến cạnh chỗ xe mà Tống Tuyết đang nằm, nắm lấy tay bà.

Cảm giác ấy cũng ʇ⚡︎ựa như lúc tôi nắm tay Lương Khanh Vũ vậy.

Người rõ là đã ૮.ɦ.ế.ƭ, nhưng lại chưa lạnh hẳn mà vẫn còn vương chút nhiệt độ ς.-ơ τ.ɧ.ể.

Tống Tuyết bởi vì thời gian dài hôn mê mà chỉ có thể dựa vào máy hô hấp với truyền dinh dưỡng để duy trì sự sống, thế nên đã chỉ còn da bọc xương.

Trong khoảng thời gian này, đây là lần đầu tiên tôi chạm vào bà một cách gần gũi vậy.

Tôi khẽ vuốt bàn tay khô gầy của bà, lại đột nhiên trở nên hoài nghi đối với những điều trước giờ mình hằng tin tưởng.

Hai tay tôi nắm tay Tống Tuyết, cúi đầu thì thào, “Anh Lý, anh bảo người biến thành người thực vật có phải là đã ૮.ɦ.ế.ƭ rồi không, trước đây tôi bốc đồng muốn dùng máy hô hấp để kéo dài sự sống cho bà, rốt cuộc là đúng hay sai? Bà gầy như thế, có phải trong khoảng thời gian đó cũng rất đau đớn?”

“Dù thế nào thì đây đều là sự hiếu thảo của cô.” Tay Lý Trọng Mạnh vẫn đặt tгêภ vai tôi, “Chỉ cần xuất phát điểm của cô là tốt thì cũng sẽ không có đúng hay sai.”

“Vậy sao?”

“Ừ, bà cô nhất định sẽ cảm động vì sự kiên trì của cô.”

Lý Trọng Mạnh an ủi tôi.

Không biết có phải vì anh ta hay không mà sự bi thương trong lòng tôi cũng đã vơi bớt đi đôi chút

Tôi nắm tay Tống Tuyết rồi đứng bên cạnh bà.

Tống Cẩm Chi ở đằng sau còn đang cãi vã.

Chẳng biết qua bao lâu.

Một bác sĩ đến nói, “Để tôi đẩy Ьệпh nhân đi.”

Sau đó định đẩy Tống Tuyết đi.

Tôi hoang mang nhìn anh ta, “Đẩy đi đâu?”

Có lẽ vì Ьệпh viện và Tống Cẩm Chi cãi nhau nên thái độ bác sĩ này với tôi cũng chẳng tốt gì, chẳng thèm trả lời tôi mà tiếp tục đẩy.

Tôi đuổi theo ở sau, nhưng Tống Cẩm Chi lại ngăn tôi, “Được rồi, đẩy đến nhà ҳάc, sao nào? Cô còn muốn đi theo đến nhà ҳάc?”

“Tôi đi!”

Tôi lập tức nói.

Tống Cẩm Chi nhìn tôi như thể nhìn người bị Ьệпh thần kinh vậy, thẳng thừng buông tay, “Vậy cô đi nhanh đi!”

Lúc này, bác sĩ đã đẩy xe giường mà Tống Tuyết nằm đi xa.

Tôi muốn đuổi theo thì lại bị một cάпh tay rắn chắc ôm lấy từ đằng sau, “Đừng đi, đó không phải nơi tốt gì, phụ nữ như bọn cô đi thì dễ bị Ьệпh lắm.”

“Nhưng…”

“Ngày mai ϮҺι ϮҺể sẽ được đưa đến nhà tang lễ, cô còn có cơ hội nhìn thấy bà, cô cứ yên tâm.”

Người ôm tôi là Lý Trọng Mạnh.

Giọng nói của anh trầm lắng mà ấm áp, ẩn chứa một sự xoa dịu cho tôi lúc này.

Tôi đứng ở đó nhìn Tống Tuyết cách tôi ngày càng xa, cuối cùng bị bác sĩ đẩy vào trong thang máy, trái tιм của tôi không hiểu vì sao trở nên ૮.ɦ.ế.ƭ lặng.

Chẳng thể khóc cũng chẳng thể hét lên.

Thậm chí ngay cả năng lực suy nghĩ cũng không có.

Cứ như thể tất cả bây giờ không phải là hiện thực, mà là một giấc mơ, chờ tỉnh giấc thì Tống Tuyết còn sống…

Đợi tôi quay người lại thì người nhà họ Tống đều đi cả rồi.

Lý Trọng Mạnh nói là đưa tôi về nhưng khi tôi tỉnh táo lại thì lại thấy xe đã lái vào “số 1 Vĩnh An” rồi.

Tôi hơi xấu hổ mà giải thích với Lý Trọng Mạnh, “Tôi chuyển nhà rồi, không ở đây nữa.”

“Tôi biết.” Lý Trọng Mạnh dừng xe xong liền xuống xe mở cửa chỗ ghế phụ cho tôi rồi nói, “Cô ở nhà của tôi.”

“Cái gì?”

Tôi ngồi tгêภ xe, nhìn anh ta một cách lúng túng.

Lúc này sự chậm chạp trong đầu óc do tỉnh dậy lúc nửa đêm của tôi cũng đã bắt đầu xuất hiện rồi.

Lý Trọng Mạnh nhìn tôi, rồi khẽ đẩy mắt kính, “Nhà tôi có phòng khách, tôi cũng lo lắng nếu để cô về nhà một mình.”

“…”

“Yên tâm, nếu cô là người trong lòng của Kiệt thì tôi sẽ không làm gì cô đâu.”

Lý Trọng Mạnh nói xong liền khẽ cười.

Lời anh ta nói lại như thể mang gai nhọn khiến tôi đau đớn khôn nguôi.

Tôi là người trong lòng của Lý Hào Kiệt? Chuyện này chưa bao giờ xảy ra cả.

Tôi tin Lý Trọng Mạnh sẽ không làm gì mình, cũng tin anh ta đưa tôi đến nhà anh ta cũng đúng là vì lo cho tôi.

Bây giờ đã gần 5h sáng, tôi cũng chẳng cần ngủ nữa rồi, thế nên cũng cứ lên lầu với anh ta luôn.

Lên tгêภ lầu thì tôi thấy anh ta lấy chìa khóa ra mở cửa.

Vặn nửa ngày thấy cửa không mở thì anh ta lại đổi chìa khác.

“Số 1 Vĩnh An” là khu chung cư cao cấp, chìa khóa đương nhiên cũng là loại được chế tạo đặc biệt, đầu khóa được thiết kế bằng gốm thanh hoa.

Hai cái chìa khóa, một cái mở được, một cái không.

Tôi không nghĩ nhiều liền trêu anh ta, “Xem ra anh Lý không chỉ có một căn nhà trong khu này.”

“Ha ha, không chỉ một căn, thật ra tôi là một người giàu được giấu kín.”

Lý Trọng Mạnh cũng nói đùa với tôi.

Vào trong nhà.

Lý Trọng Mạnh đưa tôi đến phòng khách rồi nói, “Cô là người đầu tiên dùng phòng khách nhà tôi, yên tâm, mọi thứ đều là mới cả.”

Anh ta nói xong liền đi ra ngoài.

Tôi nhìn trái nhìn phải thì nhận ra nhà Lý Trọng Mạnh đầy vẻ “giản đơn”.

Trong nhà không có lấy một đồ vật dư thừa gì, sạch sẽ cứ như thể phòng mẫu vậy.

Nhưng mà giường nhà anh ta lại rất mềm mại, chăn cũng mềm mịn, tôi vừa nằm lên thì cơn buồn ngủ đã ập đến.

Tôi nhanh chóng lấy điện thoại ra hẹn báo thức 2 tiếng nữa, sau đó thì cơn buồn ngủ đã bủa vây tôi.

Đợi đến khi tôi tỉnh là do ʇ⚡︎ự nhiên bừng tỉnh.

Lúc tỉnh dậy tôi ʇ⚡︎ự hỏi 1 giây, liền nhớ ra đã xảy ra chuyện gì!

Cầm di động xem giờ —-

11 rưỡi!

Trời ạ!

Tôi nhanh chóng rời khỏi giường rồi mở cửa thì thấy Lý Trọng Mạnh ăn mặc chỉnh tề đang ngồi tгêภ sofa, tгêภ tay còn bưng 1 cốc cà phê.

Anh ta nhìn thấy tôi liền mỉm cười, “Cô tỉnh rồi à?”

“À ừm, tôi đi trước đây.” Tôi vừa đổi giày vừa nói với anh ta, “Tôi đặt chuông rồi mà không ngờ lại vô ý tắt mất.”

Tôi còn chưa đeo xong giày thì chợt nghe Lý Trọng Mạnh nói, “Tôi đã gọi cho Kiệt bảo nó xin phép cho cô rồi.”

“Cái gì?”

Tay tôi cứng đờ giữa không trung.

Tôi quay đầu nhìn Lý Trọng Mạnh, thì vẻ mặt anh ta như thể không biết xảy ra chuyện gì, “Cậu ta chẳng phải là ông chủ của các cô sao? Cậu ta xin phép không được à?”

Được…

Quá được.

Thế nhưng chuyện lớn thế nào chứ mà đáng để anh ta xin phép hộ tôi.

Tôi cũng không biết mình nên cảm ơn Lý Trọng Mạnh hay là nên buồn bực nữa.

Lý Trọng Mạnh vẫn ôn hòa như cũ mà nói, “Trong nhà vệ sinh có bàn chải ᵭάпҺ răng cho khách, cô sửa soạn một chút rồi cùng đi ăn cơm trưa xong hãy đi làm.”

“Tôi…”

“Công việc của cô có chuyện gấp gì à?” Lý Trọng Mạnh nhìn tôi, cũng không hề miễn cưỡng, “Vậy để tôi đưa cô đến công ty luôn.”

Thật ra tôi cũng không có việc gấp cả.

Nghĩ đến hôm qua ít nhiều nhờ có Lý Trọng Mạnh, chí ít thì cũng phải mời anh ta bữa cơm, thế là liền đổi giày, “Không có chuyện gì, chúng ta cùng đi ăn trưa đi.”

Nói xong liền vào nhà vệ sinh ᵭάпҺ răng.

Lúc tôi ᵭάпҺ răng thì cứ cảm thấy mình đã quên chuyện quan trọng gì nhưng nghĩ mãi không ra.

Đến khi tôi sửa soạn xong rồi ngồi lên xe của Lý Trọng Mạnh chuẩn bị đi ăn cơm trưa thì đột nhiên nhớ ra —-

“Laptop của tôi!”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *