Thay Chị Lấy Chồng – Chương 163

Lúc này, hai vị giám khảo còn lại cuối cùng không xem tiếp được nữa.

Một người đàn ông trong đó đứng dậy ʇ⚡︎ự giới thiệu, “Tôi là Thịnh Vũ.”

“Ngài Thịnh, chúng tôi chắc chắn đều biết ngài rồi.”

Lương Vũ Hạnh kính cẩn nói với Thịnh Vũ.

Hóa ra người này là Thịnh Vũ.

Ông ta là người sáng lập ra tạp chí “Gia Cư” nổi tiếng nhất trong nước, có danh tiếng rất cao trong giới.

Thịnh Vũ nhìn người đàn ông kia và nói, “Tôi chứng minh ông ta chính là Lance Harris, tôi và ông ta là bạn thâm giao.”

“Cái này…”

Lương Vũ Hạnh bỗng nhiên cảm thấy tгêภ mặt có chút không kìm nén nổi nữa.

Trong lúc đang nghĩ xem nên xin lỗi thế nào thì ông Lance Harris kia lại ʇ⚡︎ự mình nói, “Thực ra cô ấy nói không sai, tôi đúng thật không phải Lance Harris.”

Câu nói này vừa nói ra, ánh mắt của Lương Vũ Hạnh liền sáng bừng lên.

Cho rằng mình vẫn còn có thể cứu vãn được.

Kết quả Lance Harris lại nói rằng, “Tên thật của tôi là Mưu Đạo Sinh, nếu cô nghiên cứu về Thừa Huyền Bình, chắc là sẽ biết họ này của tôi nhỉ.”

Lời vừa dứt, mặt Lương Vũ Hạnh liền biến sắc.

Mưu?

Có họ này sao?

Tôi còn thật sự chưa nghe đến bao giờ.

Nhưng Lương Vũ Hạnh lại lúng túng gật đầu, “Biết, biết.”

“Ừm, hôm nay đã nói đến đây rồi, vậy tôi cũng nói luôn nhé.” Mưu Đạo Sinh ngồi tгêภ vị trí của mình.

Hình như từ sau khi ông ta nói ra tên của mình, dáng vẻ của ông ta cũng có chút thay đổi.

Tư thế ngồi đã trở nên quy củ hơn.

Ông ta ngồi ở đó, nhìn xuống chúng tôi ngồi bên dưới và nói, “Tự giới thiệu một chút, tôi tên là Mưu Đạo Sinh, là truyền nhân đời thứ 79 của Thừa Huyền Bình.”

Câu nói này vừa nói ra, cả hội trường liền xôn xao.

Giây phút tất cả những câu hỏi đều được giải đáp.

Không phải là do Lương Vũ Hạnh thiết kế không ổn, mà là cô ta gặp phải người lành nghề trong nghề.

Đụng phải người nằm vùng.

Lương Vũ Hạnh vội vàng nói, “Ngài Mưu, tôi xin lỗi, tôi sai rồi, tôi đúng là học không kĩ, tôi về sẽ cố gắng học tập hơn nữa, trước lúc đó, tôi sẽ không tiếp tục làm thiết kế về loại này nữa.”

Mưu Đạo Sinh nhìn cô ta, lắc lắc đầu, “Từ những lời ban nãy cô nói, tôi dám kết luận rằng cô không phải không học tốt, mà là cô căn bản không xứng để học thiết kế của Thừa Huyền Bình chúng tôi!”

“…”

Lương Vũ Hạnh nghe xong, tức đến nỗi gân xanh tгêภ trán đều hơi lộ ra.

Rõ ràng vô cùng tức giận nhưng vẫn giữ nụ cười, “Phải phải, ngài nói phải.”

Hai vị giám khảo bên cạnh có ý muốn giúp hai người họ hòa giải, liền nói, “Tuy thiết kế này không phù hợp với Thừa Huyền Bình, nhưng tổng thể vẫn rất hoàn chỉnh, rất được.”

“Rất được? Thật sự là chẳng đâu vào đâu!”

Mưu Đạo Sinh gác chéo chân, hoàn toàn không để chừa mặt mũi cho họ.

Lương Vũ Hạnh tuy tức giận nhưng cũng không dám thể hiện ra ngoài.

Cô ta có lẽ vốn nghĩ rằng một mình Mưu Đạo Sinh có lẽ cũng không thay đổi được gì, nhưng không ngờ giám đốc của khu du lịch xem xong, liền nói, “Tôi cũng thấy thiết kế này không ổn.”

Một câu nói, tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn lại.

“Giám đốc.”

Lương Vũ Hạnh nghe xong câu đó thì như sắp khóc cả ra.

Giám đốc nói, “Tôi nói không ổn, ý là thiết kế này không hợp với khu du lịch của chúng tôi.”

“Sao có thể chứ?” Lương Vũ Hạnh cuống lên, “Tôi đặc biệt thiết kế dựa theo kích thước của gian phòng đó của tôi, tuy nhìn đồ vật có vẻ nhiều, nhưng thực ra hoàn toàn không có vấn đề gì, hơn nữa đứng ở bất kì một góc nào cũng đều là cảnh.”

Giám đốc lắc lắc đầu, “Đồ dùng này của cô không hề thích hợp với khí hậu nơi đây.”

Một câu nói, tôi cũng đã hiểu.

Nơi thích hợp nhất của lâm viên kiểu Trung Quốc chính là miền nam của đất nước chúng ta, khí hậu ở đó cực tốt, hơi nước trong không khí cũng vừa khớp.

Còn ở đây gió to, gần biển, quá ẩm ướt.

Thiết kế này thực sự căn bản không thích hợp với nơi này.

Sau mấy ʋòпg chấm điểm, tác phẩm của Lương Vũ Hạnh lại là tác phẩm đầu tiên bị loại trong bốn tác phẩm.

Mà chỉ còn lại ba tác phẩm, cũng rất bất ngờ.

Thế mà lại có tác phẩm của tôi.

Hai ngày tiếp theo đó, ba vị giám khảo dựa vào tình hình, vị trí trong khu du lịch để quyết định xếp hạng cuối cùng.

Bình chọn kết thúc.

Lương Vũ Hạnh tuy đã bị loại, thế nhưng vẫn chạy đến chỗ Mưu Đạo Sinh, vừa xin lỗi, vừa lấy lòng.

Tôi nhìn từ xa, có chút khó hiểu.

Nếu Mưu Đạo Sinh là hậu nhân của Thừa Huyền Bình, một thân phận lợi hại như vậy, tại sao ông ta lại không dùng, lại cứ nhất quyết phải đổi thành cái tên Lance Harris này chứ.

Rồi lại lăn lộn ở nước ngoài.

Thậm chí không để người khác biết ông ta là người trong nước.

Buổi tối, lúc tôi trở về phòng thì thấy đồ của Lý Hào Kiệt đều đã bị đem đi.

Tôi nhìn bàn chải ᵭάпҺ răng của mình trơ trọi trong cốc đựng tгêภ bồn rửa tay, trong lòng không khỏi cảm thấy chua xót.

Không có gì để làm, tôi liền một mình đi dạo bên ngoài.

Đi đến nửa đường, bỗng nhiên bị người ta ᵭ.ậ..℘ vào đầu một cái!

Trước mắt bỗng tối sầm lại, lập tức mất đi cảm giác.

Không biết qua bao lâu…

Nóng!

Toàn thân nóng không chịu được!

Tôi mở mắt trong tình trạng cả người nóng như lửa đốt, nhìn thấy đây là phòng của mình!

Nóng quá.

Sao trong phòng lại nóng đến vậy.

Đầu tôi hoàn toàn mơ hồ, ý thức đầu tiên chính là tôi phải ra ngoài.

Ra ngoài.

Tôi đi dép lê, căn bản không kịp nghĩ xem mình đang mặc gì tгêภ người mà liền đi ra ngoài.

Sau khi ra ngoài, bên ngoài vẫn rất nóng.

Tôi bắt đầu hoài nghi, có phải do tгêภ người mình mặc nhiều quần áo quá hay không, tôi bắt đầu định cởi quần áo…

Vừa cởi một chiếc ra…

“Cô làm gì vậy!”

Tôi nghe thấy sau lưng có người đang gọi mình!

Quay đầu lại.

Trước mắt tôi như bị che bởi một chiếc khăn voan mỏng, tôi có cố gắng thế nào cũng không thể nhìn rõ người trước mắt mình là ai.

Chỉ có thể mở miệng nói bằg giọng khàn khàn, “Tôi nóng, rất nóng… giúp tôi…”

Người đó bước đến gần tôi, giữ tay tôi lại, ôm tôi rời đi.

Tгêภ đường đi, tôi liên tục giãy giụa, “Tôi rất nóng, tôi muốn cởi quần áo…”

“Đủ rồi! Đừng giẫy nữa! Ngoan ngoãn chút đi!”

Người đó cảnh cáo tôi.

Giọng điệu rất hung dữ.

Nhưng trong tiềm thức tôi lại có thể cảm nhận được người đó không có ác ý.

Sau đó người đó đưa tôi đến một căn phòng, một căn phòng tôi chưa từng nhìn thấy, vô cùng rộng rãi.

Băng qua căn phòng.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, ς.-ơ τ.ɧ.ể bỗng nhiên đổ xuống…

Lập tức, tôi cảm giác thấy mình bị rơi vào trong nước.

Trong nháy mắt, nước bắt đầu tràn vào trong lỗ mũi, khoang miệng của tôi!

Tôi bắt đầu vùng vẫy!

Đứng thẳng dậy.

Bể bơi không sâu, tôi chỉ hơi đứng lên một chút là đã có thể chạm đến đáy.

Tôi đứng dậy, ra sức ho, chân mềm nhũn, lại ngã xuống.

Tôi lại đứng dậy.

Cứ lặp lại mấy lần như vậy, cuối cùng tôi cũng lấy lại được chút ý thức.

Ngẩng đầu lên nhìn người trước mặt.

“Ngài Mưu…”

Người trước mặt lại chính là Mưu Đạo Sinh!

Não tôi bắt đầu nhanh chóng vận hành, tuy không nhớ rõ chuyện trước đó lắm, nhưng vẫn có chút ý thức.

Tôi cúi đầu xuống, thấy tгêภ người mình vẫn mặc quần áo thì liền thở phào nhẹ nhõm.

Định trèo lên tгêภ.

Cố gắng mấy lần nhưng vẫn trượt xuống.

Mưu Đạo Sinh thấy tôi như vậy, đành bất đắc dĩ cúi người xuống kéo tôi.

Cả người tôi mềm nhũn, ông ta cũng không có cách nào, liền hai tay ôm lấy ς.-ơ τ.ɧ.ể tôi để kéo lên.

Vừa lên đến nơi, ς.-ơ τ.ɧ.ể nóng rực của tôi bị một luồng khí lạnh bao phủ, tiếp theo đó, sau lưng truyền đến giọng nói tức giận của người đàn ông, “Hai người đang làm gì vậy!”

Lý Hào Kiệt.

Cho dù tôi không suy nghĩ cũng có thể nhận ra giọng nói này.

Quay đầu lại, nhìn thấy Lý Hào Kiệt đứng ngoài hàng rào, mặc tгêภ người bộ quần áo thoải mái.

Còn có Dương Trung đứng bên cạnh anh ấy nữa.

Đầu tôi quay cuồng, có chút nhìn không rõ biểu cảm của anh ấy.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *