LÒNG TỐT CON NGƯỜI KHÔNG ĐÁNH GIÁ Ở BỀ NGOÀI – MBT

0
456

LÒNG TỐT CON NGƯỜI KHÔNG ĐÁNH GIÁ Ở BỀ NGOÀI.

Ông bà không họ hàng thân thích với tôi. Họ là đôi vợ chồng già sống cạnh nhà tôi, họ nương náu nhau trong tuổi xế chiều. Hai ông bà sống trong căn nhà nhỏ nơi thành phố biển xinh đẹp của những năm 90 khi cuộc sống còn nhiều nghèo nàn và túng thiếu, nhưng tình người trong họ thật mênh mông.

Khi tôi hết thời gian nghỉ hộ sản,(con thứ hai chỉ được 4 tháng ở nhà chăm con) tôi phải tiếp tục công việc cô nuôi dạy trẻ của mình. Thời đó học trò rất là đông, mọi việc không thể xoay sở như ý mình, tôi cũng đã xin nghỉ không lương thêm 2 tháng. Không thể tiếp tục nghỉ không lương tôi đành gởi con cho một nhóm trẻ gia đình họ giữ dùm từ 6 tháng đến 12. Theo chế độ nhà trẻ các trường công lập chỉ nhận trẻ từ 12 tháng trở lên đến 36 tháng chuyển qua trường mẫu giáo thời bấy giờ. Dù lương tôi đi làm bằng số tiền gởi tư của con nhưng tôi vẫn phải gởi, vì công ăn việc làm về sau. Tôi không thể nghỉ không lương thêm để tự mình chăm con, đành phải “lấy ngắn nuôi dài” để tiếp tục cái nghề mà mình đã chọn.

Ngày đầu tiên đón con về thằng bé khàn hết tiếng vì khóc, ngày thứ hai thì mũi chảy ròng ròng, ngày thứ ba thì bị muỗi cắn cho mấy dấu.
Tôi nhìn con mà chết lặng trong lòng, nước mắt chảy không ngừng. Về nhà suốt đêm không ngủ vì xót con. Rồi sáng chủ nhật bà bác già đối diện nhà thấy tôi nách con đi chợ, bà nói :
– Cô ẳm qua tôi trông giúp cho, cô tha thằng bé đi ngoài nắng tội nghiệp quá!
Tôi nói :
– Dạ con cảm ơn bác, nhà con không có người, bác coi giúp con một chút ngen. Mấy ngày sau đó bác nói với tôi :
– Nếu cô khó khăn quá thì mỗi sáng đem thằng bé qua tôi coi cho mà đi làm. Tôi và ông nhà có mình cũng buồn, ông nhà tôi chạy xích lô suốt ngày ở ngoài đường nên tôi cũng rảnh rang.

Nghe xong tôi mừng quá, thầm cảm ơn bác ríu rít. Hằng ngày tôi đưa qua cho bác hộp sữa ông thọ, và bịch bột “bích chi” để bác cho thằng bé ăn, có hôm bận họp hành tôi về tối mịt thì con đã ngủ cùng bà rồi.

Rồi tới tháng tôi gởi tiền công cho bác như tôi đi gởi tư nhưng bác chỉ lấy có một nửa tiền, bác nói :
– Tôi giúp cô, vì cô rất giống con gái tôi, nó nghe lời bạn bè đi vượt biên năm 1980 và không có liên lạc 15 năm rồi. Chắc nó không còn trên đời nầy nên không về tìm tôi. Tôi và ông nhà tôi có mình nó, giờ thì hơn 60 rồi một mình thui thủi. Nghe xong bất giác tôi thở dài, cuộc đời buồn thay?

Thời gian trôi qua, bác giúp tôi cũng gần 3 năm. Thằng bé quấn quýt bác như người thân, khi bập bẹ nói tôi dạy con gọi bằng bà ngoại, ông ngoại. Hai ông bà thương thằng bé như con cháu ruột. Có đêm nó còn ngủ cùng ông bà khi tôi về muộn. Rồi ông yếu chân không còn đạp xích lô được, cuộc sống túng thiếu nên hai ông bà bán căn nhà lấy tiền gởi ngân hàng lấy lời để sống, ông mua lại căn nhà nhỏ 20m2 trong xóm trên.

Ba tuổi con tôi vào mẫu giáo, tôi bận bịu nhiều trong cuộc sống, thi thoảng cũng dẫn con đến thăm ông bà, khi thì chục gạo, khi thì mớ cá, mớ rau. Cuộc sống sau nầy của tôi gặp nhiều biến cố, tôi cũng không còn ở đó, nên không còn nhớ những chuyện đã qua. Tết rồi con tôi về nó hỏi thăm “Bà ngoại”, mẹ con tôi tìm lại ngôi nhà cũ thăm bác thì họ nói :

– Ông cụ mất rồi, bà cụ bán nhà lo thuốc men cho ông, còn một ít bà dâng cho nhà thờ rồi tá túc trong ấy cùng các dì và các sơ. Tôi và con trai hỏi thăm, nghe đâu ở tận Xuân Lộc Đồng Nai. Tôi và con chợt thấy buồn. Lòng tốt của con người thật sự nó không ở sự giàu nghèo, mà nó ở sự cảm thông, sự yêu thương và chia sẻ khi cùng chung hoàn cảnh. Tôi vẫn còn ấn tượng một thời mà vợ chồng bác giúp đở mẹ con tôi. Xin cảm ơn bác, xin cảm ơn tình người trong bác, ở nơi nào đó cầu chúc bác bình an mạnh khỏe.

16/2/2020 mbt

Một Số Bài Viết Liên Quan Bạn Có Thể Tham Khảo Thêm

Để lại bình luận của bạn