Lời khuyên của ba vợ – Câu chuyện ý nghĩa sâu sắc

Bố vợ gợi ý tôi cưới chị vợ

Vợ đã mất nhưng tình yêu tôi dành cho vợ vẫn vẹn nguyên, nên tôi sợ mình sẽ làm chị khổ.

Tôi và vợ kết hôn mười năm trước sau khi trải qua gần ba năm yêu nhau. Tôi yêu sự giản dị, mộc mạc, nét chịu thương chịu khó và đặc biệt hiểu chuyện của người con gái miền Trung ấy.

Trong quãng thời gian yêu nhau, chúng tôi hầu như không cãi vã hay mâu thuẫn gì. Cưới xong, chúng tôi ở lại thành phố lập nghiệp. Sau khi có bé trai đầu lòng, công việc của chúng tôi tốt lên rất nhiều và đã mua được nhà ở thành phố, rồi sinh bé thứ hai.

Vợ tôi không may mất vì đợt dịch hơn ba năm trước, khi ấy bé thứ hai mới được hơn một tuổi. Ngày hay tin vợ mất, tôi đau tới mức không thể nhận thức được mọi thứ xung quanh.

Khi tỉnh lại, tôi nghĩ sao ông trời lại đối xử với mình như vậy. Tôi thương người vợ bạc mệnh, thương các con thơ dại, thương chính mình. Không biết một mình có nuôi nổi hai con không. Sau bao khó khăn, tôi cũng đưa được vợ về, lo hậu sự, dặn lòng thay cả phần em để lo cho con.

Chị vợ nhỏ hơn tôi một tuổi, làm cùng thành phố, là giáo viên dạy tiếng Nhật. Khi vợ tôi mất và hết giãn cách, chị gọi thêm mẹ vợ ngoài quê vào, cùng tôi nuôi cháu. Thời gian dần trôi, trộm vía các con hay ăn, khỏe mạnh.

Tôi luôn biết ơn mẹ, chị và cả gia đình vợ đã giúp đỡ tôi rất nhiều. Cả hai con đều gọi chị là mẹ, luôn tự hào là con có hai mẹ, một mẹ sinh con ra và một mẹ nuôi con khôn lớn. một mẹ đang ở trên thiên đường và một mẹ ở đây.

Về tôi, từ khi vợ mất, tôi không màng đến chuyện gì khác ngoài việc kiếm tiền và dành thời gian còn lại cho các con. Có mấy chị em làm chung biết tôi góa vợ có ý tiến tới nhưng tôi luôn giữ khoảng cách.

Tôi không muốn lợi dụng họ, cũng không có ý định lấy vợ lần nữa. Vì nhiều lý do, đầu tiên là vì con, thứ hai vì tình yêu tôi dành cho vợ vẫn còn nguyên vẹn, nếu đến với ai chắc chắn người ta sẽ khổ.

Nói về chị vợ, ngày trước chị yêu một anh gần năm năm, đến khi về ra mắt, bên nhà trai không ưng, cấm cản không cho tiến tới. Anh kia nghe gia đình và chia tay chị.

Từ đó, chị không có thêm mối quan hệ chính thức nào dù nhiều người theo đuổi, vì chị khá xinh, dịu dàng, hiểu chuyện và luôn nghĩ cho người khác. Cha vợ giục lấy chồng, chị nói lấy thì ai chăm tụi nhỏ.

Hôm vừa rồi, giỗ hết việc cho vợ tôi. Ngày chuẩn bị về quê, cha vợ gọi tôi và chị nói chuyện riêng, ông nói: “Cha nghĩ thế này, con không thể một mình nuôi con, cũng không thể một mình sống tới già được, con nên lấy vợ.

Sau đó quay sang chị nói: “Con thương cháu thì làm vợ em nó đi, thay vợ nó chăm sóc cho chồng con nó”. Chị ngượng ngùng, còn tôi khá bất ngờ. Vì trước giờ, tôi coi chị không khác gì chị ruột. Tôi thương chị, cũng lo lắng khi chị ốm, khi chị đi đâu mà về trễ nhưng tôi biết đó chỉ là tình thân.

Dù ở cùng với nhau ba năm nhưng tôi chẳng có cảm giác gì khác dù trong ý nghĩ. Bởi tình yêu tôi dành cho vợ vẫn vẹn nguyên, nên tôi sợ mình sẽ làm chị khổ khi lấy mà không có tình yêu. Tôi phải làm sao? Có ai từng ở hoàn cảnh thế này không? Xin hãy cho tôi lời khuyên. Tôi xin cảm ơn.

Đình Tùng

Bài viết khác

Gieo nhân lành sẽ gặt được trái ngọt – Câu chuyện cảm động đầy nhân văn về tình người sâu sắc

Hôm đó, như thường lệ, Thành lái chiếc xe Jeep ra khỏi nhà để đi làm. Nông trại cách nhà anh hơn 50km, trên đường đi phải đi qua mọt đoạn đường núi khá dài. Đoạn đường núi này gập ghềnh khó đi, xung quanh lại không có nhà dân, rất vắng vẻ heo hút. […]

Đọc cho tỉnh ngộ – Dù bạn là αi cũng nên đọc câu chuyện ý nghĩα sâu sắc

1. Lòng tin là thứ mà một khi tα đã mất thì khó có thể tɾở lại như bαn đầu. Vì vậy, hãy sống đúng ngαy từ đầu bởi tɾường học có bút xóα nhưng tɾường đời thì không. Hình minh hoạ 2. Đừng nghĩ mãi về quá khứ nếu nó chỉ mαng tới những […]

Gieo nhân lành sẽ nhận được quả ngọt – Câu chuyện cảm động đầy ý nghĩα về luật nhân quả

Được nghỉ trαnh thủ hαi ngày cuối tuần, sαu khi giαo bαn αnh cố giải quyết nốt mấy việc để đi sớm cho kịρ xe mà đến lúc xong việc thì trời đã chạng vạng tối. Giờ này lên bến xe chắc không còn chuyến nào nữα, αnh quyết định Ьắt xe ôm rα thẳng […]