CÔ GÁI CÓ CHIẾC KHĂN CHOÀNG MÀU XANH

0
116

Một bác sĩ trở về nhà sau ca trực vào lúc gần 11 giờ đêm, lẽ ra ông đã giao ca sớm hơn nhưng do có ca cấp cứu nên ông đã ở lại cùng đồng nghiệp cứu người bệnh. Mở cửa bước vào nhà và vội vàng đóng cánh cửa lại để tránh những cơn gió tuyết lạnh buốt mang tai, ông vừa cởi đôi găng tay và cái áo choàng treo lên móc áo thì ông nghe tiếng gõ cửa và tiếng gọi gấp gáp:

– Bác sĩ, bác sĩ ơi!

Ông bác sĩ lên tiếng: – Ai đấy, hãy chờ tôi một lát

Nhưng tiếng gõ cửa không dừng mà còn dồn dập hơn, ông bác sĩ quay ra cửa và lên tiếng lần nữa: – Ai vậy, có việc gì mà gọi tôi muộn thế?!

– Bác sĩ, xin ông hãy cứu mẹ tôi, mẹ tôi ốm nặng lắm.
Ông bác sĩ mở cửa nhìn thấy một cô gái đang run lên vì rét, vị bác sĩ lên tiếng:
– Cô gái, cô hãy vào đây đã ngoài trời đang mưa tuyết, cô vào đây uống chén nước nóng và đợi tôi một chút.
– Không! Bác sĩ, xin ông hãy đi ngay đến cứu mẹ tôi kẻo mẹ tôi chết mất.

Đôi mắt của cô gái như van vỉ ông bác sĩ vội vàng quay vào nhà khoác lại chiếc áo choàng, với cái tai nghe cho vào túi đồ rồi bước theo cô gái, dưới ánh đèn đường bàng bạc lúc này ông mới nhìn cô gái có dáng người cao ráo mặc một cái áo choàng màu xanh, quàng chiếc khăn len màu xanh và cũng đi một đôi giầy màu xanh, cô gái đi bước chân vội vã ông bác sĩ cũng sải chân bước nhanh theo sau, khoảng hơn chục phút đi bộ họ dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ, cô gái lên tiếng :- nhà tôi đấy mẹ tôi nằm ở bên trong, ông bác sĩ bước vào nhà và hình ảnh đầu tiên đập vào mắt ông là một bà cụ đang rên rỉ trên chiếc giường nhỏ, vị bác sĩ biết đó là người bệnh, ông tiến lại gần cúi xuống hỏi: – Cụ ơi, cụ đau ở đâu ạ?! Đáp lại câu hỏi của vị bác sĩ chỉ là tiếng rên hừ hừ, vị bác sĩ đưa tay sờ lên trán bà cụ thấy trán nóng rực, cụ đang sốt rất cao, bác sĩ liền mở túi đồ lấy cặp nhiệt độ cho bà cụ, rồi đeo tai nghe vào khám xong xuôi vị bác sĩ lấy thuốc nâng bà cụ lên nói: – Cụ ơi, bệnh của cụ không có gì đáng lo đâu, cụ chỉ bị cảm lạnh thôi, cụ uống mấy viên thuốc này vào sẽ đỡ ngay thôi, nói rồi bác sĩ cho bà cụ uống thuốc, sau một hồi thăm khám và cho uống thuốc hạ sốt bà cụ đã đỡ hơn, lúc này bác sĩ mới quay ra đưa mắt tìm cô gái để nói với cô về tình trạng bệnh tình của bà cụ và dặn cô mấy điều cần chăm sóc, nhưng ông đưa mắt khắp căn phòng không thấy cô gái đâu, mắt ông dừng lại ở chiếc tủ kính có treo quần áo, bác sĩ rất đỗi ngạc nhiên thấy trong tủ có treo chiếc áo choàng màu xanh, chiếc khăn len màu xanh được quàng quanh móc cái áo choàng và cũng đôi giày màu xanh được đặt ngay ngắn bên dưới tủ, ông bác sĩ thắc mắc trong đầu, không hiểu cô gái đó thay quần áo lúc vào lúc nào trong căn phòng bé nhỏ này, mà nhanh đến vậy, mà k biết từ nãy đến giờ khi ông khám bệnh cho bà cụ thì cô gái đi đâu, ông bác sĩ chăm chăm nhìn vào cái tủ có treo bộ quần áo và nhìn xuống đôi giày ông rất ngạc nhiên khi thấy đôi giày của cô gái vẫn rất khô và sạch sẽ trong khi đôi giày của ông bị ướt hết do đi trong mưa tuyết, ông bác sĩ lên tiếng hỏi bà cụ: – Cụ ơi! Con gái cụ đâu?! tôi muốn dặn cô ấy mấy điều cần thiết để chăm sóc cho cụ.

Thấy ông bác sĩ vẫn chăm chăm nhìn vào chiếc tủ treo quần áo, bà cụ trả lời: – Con gái tôi ư ! Con gái tôi…, nó đã mất cách đây 3 tháng rồi, bộ quần áo, chiếc khăn và cả đôi giày kia là bộ đồ nó thường mặc khi còn sống, nói rồi bà cụ quay mặt vào tường rưng rức khóc.

Nghe đến đây vị bác sĩ bàng hoàng, hết sức kinh ngạc, hết đưa mắt nhìn khắp căn phòng rồi lại nhìn vào tủ quần áo, rồi lại nhìn bà cụ, lúc này vị bác sĩ mới nhớ lại suốt quãng đường đi đến đây cô gái cứ lặng lẽ bước mà không hề nói với ông câu nào.Thật không thể tin nổi chuyện này là thật hay sao ông bác sĩ lẩm bẩm.

Câu chuyện này tôi kể lại cho các bạn nghe khi tôi đọc được trên 1 tờ báo cách đây mấy chục năm, câu chuyện này có thật 100% ai tin thì tin không tin thì tùy nhé , các bạn muốn nghe tiếp commen bên dưới hôm sau sẽ kể tiếp, chúc mọi người ngày nghỉ vui vẻ bình an.

Nguồn: Thư viện Việt Nam.

Để lại bình luận của bạn