CHỬA HOANG PHẦN 2 – Tâm An

4
8638

Phần 2

Mai dừng chiếc xe đạp cúi xuống mở cánh cổng , bà Tam lù lù xuất hiện níu lấy chiếc ghi đông ném ánh mắt hằn học về phía cô. Ánh mắt đầy vẻ mỉa mai khinh miệt . Mai nghĩ , chắc bà ta sẽ lên giọng chì chiết đay nghiến khẩu nghiệp với cô, nhưng không, trái với điều cô nghĩ . Bà Tam dịu giọng
– Mai à ! Cô nói chuyện với con tí được không ?
Lời nói ngọt nhạt của bà Tam làm cô thấy lạ. Cô nhẹ nhàng với mụ
– mời cô vào nhà
– Thôi ! Con ra đây cô nói tí rồi về, chỉ ít câu thôi dịp khác cô vào chơi sau cũng được.
– vâng cô cứ nói
– Dễ chừng ba bốn tháng rồi phải không con. Cái bụng lùm lùm thế kia là cô đoán ra ngay.
– vâng ! Ba tháng
– Thế này nhé , cô gom góp cả đời cũng chỉ được ngần này. Coi như là cô làm phúc cho con vậy, con cứ cầm lấy mà liệu bề. Tương lai con còn dài mà thằng Sơn dễ cũng phải dăm năm nó mới về. Mà nó có về chắc gì nó đã nhận là cha đứa bé. Tính nết thằng Sơn nhà cô ra sao cô là mẹ nó cô phải biết , con cứ cầm lấy ngần này mà giải quyết cho xong , mai này còn kiếm tấm chồng. Chứ quanh cái làng cái xã này người ta kháo ầm lên là con chửa hoang rồi đổ vấy cho Sơn nhà cô. Hay là con cầm số tiền này chuyển công tác đi nơi xa mà sinh sống.
Từng lời nói của bà Tam như ngàn mũi dao chọc vào tâm can Mai. Cô đứng ngây ra như phỗng, lẽ nào với bà ta tiền bạc nó lớn đến vậy hay sao. Mai đưa tay cầm cục tiền của bà Tam. Cô lật qua lật lại như kẻ vô hồn , bất chợt cô ném cả bọc tiền vào người bà Tam và hét lớn
– bà cút đi ! Cút cho khuất mắt tôi. Các người là kẻ khốn nạn.
Cô ngồi thụp xuống ôm mặt khóc. Chiếc xe đạp đổ kềnh , chiếc bánh xe được đà quay tít , bà Hương nghe tiếng thét gào của Mai lật đật chạy ra sân. Bà Tam lúi húi vơ vội cọc tiền lẩn mất dạng.
– Sao vậy con ? Có chuyện gì thế con….
Mai thẫn thờ dựng chiếc xe dậy uể oải dắt vào nhà. Cô lao vào phòng đóng chặt cửa ôm mặt khóc. Phía ngoài bà Hương đập cửa .
– Mai ! Mở cửa , con mở cửa cho mẹ.
Bà Hương thả tiếng thở dài , mặc kệ cô con gái đang nức nở phía trong. Người mẹ già như đứt từng đoạn ruột. Chiều hôm ấy cô bỏ cơm . Bàn chân cô mệt nhọc lê từng bước ra khỏi căn nhà. Đầu ngõ lũ trẻ nhác thấy bóng Mai . Chúng ê a hò vè…
Ve vẻ vè ve…
Cái vè bác sỹ
Con ông thầy Nghị
Con nhà bà Hương
Ẩm ẩm ương ương
Không chồng mà chửa
Vè vẻ vè ve….
Cả lũ cười khoái chí đi theo Mai. Cô cố chạy thật nhanh thoát khỏi lũ trẻ ranh đang ê a rồng rắn nhéo theo cô. Đến tận bờ tre nơi con đê cạnh mé sông , cái nơi cô thả lại đôi guốc mộc bước lần ra lòng sông hôm nọ. Mai gục đầu ôm mặt khóc. . Những giọt nước mắt tủi hờn lăn dài trên má, nỗi đớn đau tủi nhục ê chề thân cô đang mang vô tình liên lụy đến bố mẹ cô. Một gia đình gia giáo nền nếp gia phong bao đời nay. Sự ngưỡng mộ lẫn kính trọng mà ngưòi dân quê bao lâu nay dành cho gia đình cô phút chốc trở nên hoen ố tủi hờn. Dòng nước trong xanh hôm nọ không gột rửa được danh giá cho gia đình cô , gã đàn ông bí ẩn phong trần kia không để cô chết thì hôm nay đây dù đắng cay gần nghìn lần hơn nữa cũng không lí gì cô phải vứt bỏ tấm thân mình. Mai hướng mắt về phía xa xa nơi triền sông có túp lều tranh. Cô đang cô tìm kiếm hình bóng gã , đôi mắt cô mở to cố dõi theo khi trời chạng vạng . Đôi tai cô cố tìm thứ thanh âm phát ra từ nơi ấy. Túp lều tranh vẫn im lìm bên dòng sông phẳng lặng. Mà bóng gã vẫn biệt tăm .
– Nếu cô chết nữa lần này tôi kệ .
Giọng nói trầm ấm quen thuộc cất lên sau lưng cô. Mai vẫn ngồi im bởi cô biêt gã đang đứng sau lưng mình. Buông chiếc cần câu , gã ngồi xuống cạnh cô . Đặt bàn tay lên vai cô. Gã buông lời.
– Cô thèm chết, thèm cháo cá lóc nướng hay thèm ngủ nệm rơm vậy ?
Mai vòng tay qua nắm lấy bàn tay gã đang đặt trên vai cô. Cô lặng im không nói. Mà đúng hơn thì cô chả biết nói gì với gã lúc này. Gã kéo cô đứng dậy.
– Nào , xuống kia với tôi. Ở đây muỗi nó làm thịt cô đấy. .
Mai lặng lẽ để gã kéo đi.chiếc đèn măng sông được thắp sáng chói lòa rực cả căn lều. Gã cẩn thận vặn chiếc van piston ra bơm bồi mấy nhát. Ánh sáng rực rỡ diệu kì.
Mai nhíu mắt ngoảnh mặt tránh đi nơi khác, hình như cô xấu hổ với vẻ mặt nhem nhuốc với đôi mắt đỏ hoe sưng mọng. Gã hiểu ra điều đó nên đưa tay vặn nhỏ hãm lại ánh sáng nơi chiếc đèn ,gã thanh minh.
– À ! Xin lỗi cô , chiếc đèn này tôi không dùng để sinh hoạt.
Gã tiến đến bên cô , lại nắm lấy bàn tay cô kéo dậy.
– Ra đây tôi cho cô xem.
Mai bước đi theo gã với chiếc đèn. Con đò nan nhỏ xíu neo ở phía sau căn lều cạnh mé sông. Sóng nước dập dềnh lăn tăn làm con đò chao đảo hờ hững dưói màn đêm . Gã cẩn thận bước xuống dùng chiếc gầu cao su tát từng gầu nước hắt ra ngoài.
– cô xách hộ tôi chiếc đèn..
Mai cầm chiếc đèn măng sông cẩn thận bước xuống. Cô trao cho gã . Gã cởi dây chống chiếc đò ra xa tay lướt nhẹ mái chèo.
– tin tôi đi lát nữa cô sẽ thích thú mà quên hết sự đời .
Gã khua nhẹ mái chèo loang loáng nước. Con đò đưa cả hai ra hàng cọc đáy giữa lòng sông nơi có cái chòi vắt vẻo cheo leo nơi hàng cọc gỗ. Gã cẩn thận bơm bồi mấy nhát vào chiếc đèn , mở to ánh sáng. Gã buộc chiếc đèn vào chiếc vó to tựa gian nhà nhẹ nhàng cởi dây hạ xuống lòng sông xanh thẳm. Chiếc đèn măng sông chạm đáy nước nhẹ nhàng lan tỏa những vòng tròn cứ lớn dần loang ra lớn mãi….
Từng đàn cá quẫy đuôi nhau lượn vòng , gã vục tay vào túi ném xuống . Đàn cá quẫy đuôi búng tung mặt nước đớp mồi. Gã chỉ cho cô xem , Mai thích thú đến đỗi quên đi cay đắng của cô với đời
– Tôi là Dũng, cứ gọi tôi là Dũng kỹ sư . Tôi là kỹ sư nông nghiệp xịn đấy.
Dũng đứng hẳn lên cần vó, sức nặng của gã nhẹ nhàng làm chiếc vó nổi lên mặt nước mang theo những con cá quẫy mình tung tóe lấp lánh ánh bạc .
Mai đã biết tên gã. Cô nhìn thân thể gã cường tráng chắc nịch nhuốm nét phong trần. Cô thấy vui vui.
– Lấy tôi cái vợt ngay kia.
Mai đưa chiếc vợt cho Dũng. Cả hai thích thú vợt những chú cá tươi ngon thả vào con đò đang buộc phía dưới. Dũng nhẹ nhàng nhảy xuống đò. Gã cẩn thận thả chiếc vó , đưa tay về phía Mai.
– nào ! Về thôi…
Gã đón lấy Mai nhấc bổng cô như con mèo con thả nhẹ vào con đò phía dưới. Dũng nói với Mai
– Em thấy không ? Thế giới này còn trăm ngàn kì thú…
Mai trố mắt nhìn lên Dũng , đã lâu lắm cô mới nghe được tiếng nói yêu thương dịu dàng như thế. Con đò lướt nhẹ trên dòng sông phẳng lặng, chiếc đèn măng sông cạn dầu le lói tắt ngấm dành chỗ cho ánh trăng lung linh chiếu rọi mặt sông. Mái chèo khua nhẹ tan ánh trăng loang loáng nước. Niềm vui nhè nhẹ xâm chiếm tràn ngập tâm hồn an ủi vỗ về cô.
Lũ chó sủa vang một góc trời đêm . Lạ nhỉ ở bến sông này đâu có ai ngoài Dũng, nay thỉnh thoảng chỉ có Mai ghé thăm mỗi lúc cô buồn hoặc cô đơn . Dưới ánh trăng đêm lững lờ , con đò nhấp nhô nhẹ nhàng trên dòng nước ngọt. Thi thoảng cơn gió lạnh khẽ đẩy con đò nan dùng dằng như muốn bứt chiếc dây thừng neo vào cây sào cắm đợi. Bất chợt ánh đèn pin chiếu rọi vào mặt Dũng rồi quét qua mặt Mai.
– Rõ rồi nhé đôi mèo mả gả đồng. Bây giờ thì hết đổ vấy lên người khác rồi nhé.
Là bà Tam , mụ tru tréo lên phá vỡ cả bầu yên tĩnh của trời đêm.
Mai quay mặt ra phía bến sông. Dũng bực tức đứng hẳn dậy , đặt tay lên vai Mai kéo cô sát lại vẻ như anh đang cố che chở .
– các người làm cái trò khỉ gì thế ? Các người đang phá đám đấy biết không ? Yêu nhau là phạm pháp à?
Bà Tam được thể . Mụ tru tréo phân bua.
– các đồng chí công an làm chứng cho tôi nhé , cái con đĩ thỏa chửa hoang này cứ đổ vấy cho thằng Sơn nhà tôi đấy. Giờ thì hai năm rõ mười rồi nhé. Các anh cứ lập biên bản cho tôi.
Mụ ta vừa nói vừa dí dí ngón tay chì chiết lên Mai. Dũng gạt phắt tay mụ ta ra.
– bà cẩn thận cái miệng nhà bà , còn xúc phạm cô ấy nữa tôi bẻ răng đấy .
Hai đồng chí an ninh xã lên tiếng
– trai chưa vợ gái chưa chồng người ta yêu nhau có gì là phạm pháp đâu. Bà lôi bọn tôi ra đây giữa đêm hôm thế này là sai đấy, về thôi
Khi mụ Tam với hai công an viên rời khỏi . Dũng cố trấn an Mai
– Rồi mọi chuyện sẽ qua Mai ạ.
Đêm ấy khi đưa Mai về nhà xong , Dũng chèo con đò nan ra giữa chòi sông ngồi uống rượu. Một cảm xúc mơ hồ len lỏi trong anh. Hình như anh đang muốn giang rộng vòng tay hơn để ôm lấy cả hai mẹ con Mai. Nhưng mở lời thế nào thì anh chưa biết. Rồi còn phần Mai , liệu cô có đồng ý ngả vào vòng tay Dũng hay không . Rượu cạn , Dũng chèo đò quay lại căn lều đợi sáng.
Từ hôm ấy Mai không còn ra nữa . Dũng buồn lắm , anh quay lại công việc thường ngày. Giống lúa mới với phương pháp canh tác mới làm anh quên đi việc yêu đương. Dũng nghĩ , chắc cô ấy cũng gần đến ngày sinh nở nên tạm thời anh chưa có dịp gặp cô cũng là lẽ thường.
Bà Hương lật đật chạy tới chạy lui trong căn nhà . Phía buồng trong giọng bà đỡ hối thúc
– Nào rặn đi , cố lên chút nữa thôi , sắp ra rồi…
Tiếng khóc trẻ thơ phá vang cả trời đêm. Ông Nghị đưa tay nhìn đồng hồ rồi bước đến bên tờ lịch treo tường ghi lên dòng chữ kèm những con số 1h30p sáng ngày…..
Mai ôm con vào lòng , giọt nước mắt tủi hờn pha lẫn hạnh phúc lã chã rơi. Cô đặt nụ hôn đầu tiên lên thằng bé, nụ hôn đầu đời thiêng liêng của tình mẫu tử.
Thời gian cứ vậy trôi qua , đã hơn một năm từ ngày cô sinh nở . Cũng đồng nghĩa suốt một năm ròng rã cô không gặp lại Dũng .gã ân nhân của cuộc đời cô. Chiều nay cô về sớm hơn thường lệ . Mai đạp xe ra căn lều của Dũng, bao nhiêu cảm xúc lại ùa về . Cô dựng chiếc xe rồi nhẹ nhàng bước vào trong. Căn lều tranh vẫn như xưa , chỉ có điều mái tranh đã được đánh lại mới hơn không còn những mảng trời xanh lỗ chỗ. Một chiếc giường gỗ chắc chắn được kê gọn gàng sát vách . Chiếc kệ gỗ để ngay ngắn còn thơm mùi gỗ mới. Mai nhẹ nhàng ngồi lên chiếc giường . Cô thích thú với ý nghĩ căn lều tranh đã gắn bó hơn với Dũng. Nghĩa là anh sẽ ở đây lâu dài hơn.
– Cô sinh xong lại đẹp lên nhiều đấy.
Mai ngoảnh lại, Dũng đứng khoanh tay tựa cửa. Nét phong trần in hằn lên khuôn mặt anh. Cơ thể anh vẫn rắn rỏi vững chãi như xưa. Thoáng chút bối rối Mai khẽ trả lời
– Vâng ! Lâu lắm rồi mới gặp lại anh. Nom anh vẫn khỏe mạnh là em thấy vui rồi.
– cháu ngoan không ?
– trộm vía nó ngoan.
– Mai này, có thể ở đây với anh thêm chút không.
Mai thoáng lưỡng lự , cô đáp
– Em phải về với con, thằng bé còn chờ ….
Dũng gãi đầu
– Ừ đành vậy ….
Đêm ấy Mai về nhà , nhưng trong lòng cô băn khoăn lắm với lời nói của Dũng. Cô cũng cảm thấy Dũng muốn nói điều gì đó với cô nên gửi thằng bé nhờ bà Hương trông cô đạp xe ra tìm Dũng.
Họ lại đưa nhau ra chòi cá. Cả hai kể cho nhau nghe một năm dài xa cách. Nơi đây thật yên bình , cô ước mình có thể ở đây mãi , tránh xa cái nơi ồn ào náo nhiệt lắm thị phi ngoài kia. Ở đây chỉ có trời trăng mây nước. Có túp lều dung dưỡng mỗi khi cô buồn. Có người đàn ông đã cứu vớt mẹ con cô. Có cả dòng sông phẳng lặng hằng đêm in bóng trăng thanh bình. Dũng choàng tay qua mai kéo cô sát vào lòng. Bàn tay anh cứng cáp vững chãi , cô tựa vào anh thoải mái và ấm áp xiết bao
– anh muốn làm bố của thằng bé , muốn làm chồng em được không Mai?
Mai lặng im đôi mắt cô rớm lệ.
– Xin lỗi anh , em không thể ….
Họ ngồi như thế thật lâu , hình như câu nói của Dũng làm cho không gian trở nên vắng lặng. Mai mặc cảm với bản thân hay Không còn tin vào tình yêu , hoặc trái tim cô đã chết từ lâu. Mai về nhà , cô lặng lẽ trầm ngâm ôm đứa con vào lòng. Cô cũng thấy hạnh phúc khi bên Dũng , cô tự hỏi , lẽ nào cô vẫn có thể yêu thêm lần nữa . Nhưng Dũng là trai tân còn cô là gái nạ dòng. Thiên hạ lâu nay vẫn gọi cô là gái chửa hoang…..
Người đời bảo gái một con trông mòn con mắt, điều ấy thật đúng với Mai . Từ ngày cô chuyển về trạm xá xã , cô đi làm xa hơn nhưng đổi lại nơi đây thật sự yên bình. Thi thoảng mới có đợt tiêm phòng hoặc sơ cứu vài bệnh nhân rồi chuyển tuyến , nên xem ra công việc cũng nhàn hơn. Chỉ có lão trạm trưởng là đáng ghét , nhìn cặp mắt lão cứ dán vào Mai làm cô khó chịu. Thỉnh thoảng lão đong lời à ơi ong bướm . Cô mặc kệ , bởi thị phi với cô vốn dĩ đã nhiều lắm rồi. Chiều nay , khi cô thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về . Mai lúi húi nhặt đồ cho vào chiếc hộp đựng dụng cụ y tế , thì bất giác từ phía sau bàn tay thô kệch của gã đàn ông ôm chặt lấy cô , ghì cô xuống cái giường bên cạnh.
– Mai ! Anh yêu em…. chiều anh tí…
Giọng nói tởm lợm của gã trạm trưởng vẳng bên tai cô. Mai cố giãy dụa , nhưng cô càng giãy dụa thì vòng tay gã càng siết chặt hơn.
– Còn gì để mất đâu em …. cho anh đi…
Mai cúi xuống cắn vào cánh tay gã, cô vùng vẫy thoát ra khỏi tay gã , mai vơ vội cái kéo. Gã hoảng sợ ôm cánh tay chống chế.
– thôi thôi….
Gã bước ra không quên văng tục
– tiên sư …gái chửa hoang mà làm như thanh cao lắm.
Mai đóng cửa ôm mặt khóc. Cô khóc cho cái thân cô, cô căm hận những gã đàn ông khốn nạn , cô hận cả miệng lưỡi chua ngoa nanh nọc thế gian. Bàn chân Mai mệt nhọc đạp chiếc pedal. Cô hướng về phía bờ sông nới có căn lều, có gã đàn ông đêm qua trút tâm tư xoa dịu tâm hồn cô.
– cô tìm ai ?
Thoáng bối rối, Mai đưa mắt nhìn vào trong tìm kiếm bóng hình của Dũng. Gã đàn ông trạc tuổi ngũ tuần cất giọng nói với Mai.
– cậu Dũng đi từ sáng nay rồi cô ạ.
Lão ta nói với Mai không quên nhìn khắp một lượt.
– anh ấy đi đâu ạ ?
– cậu ấy tái ngũ, khổ ! Chiến tranh liên miên hết thằng Pháp thằng Mỹ , nay lại đánh Tàu. Cậu ấy gửi thư cho cô đây.
Lão vào trong cầm lá thư của Dũng đưa cho Mai. Cô bóc lá thư đi ra bờ sông ngồi đọc. Từng lời yêu thương theo con chữ len lỏi vào tâm can cô. Dũng yêu cô từ lâu, đêm hôm qua Dũng chỉ ngỏ được đôi lời thì cô đã vội vàng từ chối. Nay Mai muốn được ngả vào vòng tay thì Dũng đã lên đường. Cô rơi nước mắt đọc dòng thư cuối, ” mẹ con em gắng đợi anh về nhé -Dũng ”
Mai nở một nụ cười , vậy là cô có một tình yêu vừa nhen nhóm lại phải đợi chờ. Nhưng dù phải chờ bao lâu cô vẫn đợi, vẫn chờ ngày anh trở lại.
Con đò nan bất chợt tuột khỏi con sào trôi ra xa. Gã đàn ông lao ùm xuống dòng sông rộng sải tay bơi đến níu lấy con đò. Gã hét lên
– cô về đi !…. Dũng nó bảo ngày về nó sẽ cưới cô đấy…
Mai ép chặt lá thư lên ngực. Cô dắt xe quay về , bóng cô xa dần xa dần lẩn khuất vào ráng chiều đỏ rực

Để lại bình luận của bạn