CHỬA HOANG PHẦN 1 – Tâm An

6
10242

Phần 1

– Đàn ông như gậy thằng mù , đâu đâu cũng chọc. Cô là bác sỹ lẽ nào cô không biết tự giải quyết nó đi. Cô nghĩ bắt vạ nhà tôi được sao ?

Bà Tam tuôn xối xả một tràng vẻ mặt mỉa mai khinh miệt.

– à quên nữa , tôi nhắc lại lần cuối cho đủ ngọn ngành. Thằng Sơn nhà tôi sắp đi du học bên Liên Xô. Tương lai nó rực rỡ bên trời Âu. Nhà nước cho nó đi học là để mai sau về phụng sự tổ quốc. Cô bảo rằng cô yêu nó thì hi sinh cho nó cũng là cái lí lẽ của tình yêu đấy. Từ nay đừng có bước chân đến nhà tôi. Của ai thì vạ đấy , chắc gì đã là máu mủ nhà này.

Mai nước mắt sụt sùi ôm đớn đau tủi nhục. Đôi lần cô muốn mở miệng nói câu gì đó thì bà Tam lại tuôn ra một tràng làm cô không thể mở miệng. Phần vì cổ họng cô nghẹn đắng không thể thốt thành lời. Cô lặng lẽ đưa tay áo lên quệt dòng nước mắt ra về. Đôi chân cô bước đi trong vô định , cô cũng chẳng biết đi đâu nữa . Đàn chó quanh xóm cũng được thể lao ra gầm gừ nháo nhác . Hình như cô nhu nhược buông xuôi đến đỗi con vện nhà bà Tam lao ra đớp hẳn một nhát vào chân Mai. Cô kệ , cứ vậy mà thẫn thờ bước đi mặc cho vết thương rỉ máu. Cô đang bận đau ở trong lòng. Nơi triền đê nhìn xuống dãy cây bần già nua lúc lỉu những thứ quả xanh quả chín . Cô thả mình ngồi bệt xuống , đặt cái nón sang một bên . Cả ngày hôm nay cô cứ ôm khư khư cái nón trước vành bụng như sợ người ta trông thấy.Trong đớn đau cô gọi tên người yêu một cách vô vọng. Sơn ơi ! Giờ này anh đang ở nơi đâu ?…

Ký ức gợi về đầy nhưng yêu thương trộn lẫn với niềm đau , sự tủi nhục cô đang gánh chịu.Với một gia đình gia giáo như gia đình cô thì việc cô chửa hoang là một vết nhơ khó lòng gột rửa. Mai bần thần nhìn dòng nước trôi . Cô khóc nhòe đôi mắt , con đê vắng vẻ chỉ có cô với hoàng hôn ảm đạm. Mặt trời xuống thấp phủ một màu ráng đỏ nhuốm cả mặt sông phẳng lặng. Một nhành củi khô trôi theo dòng nước chảy gần về phía cô , xoay tròn theo vệt nước xoáy trôi khi chìm khi nổi. Mai nhổm dậy thả đôi guốc ngay ngắn trên bờ đê cạnh chiếc nón lá. Cô thẫn thờ thả từng bước từng bước xuống tận chân đê . Nước thấm lên chân cô lạnh lẽo , bàn chân Mai bấm đạp lớp bùn non mềm mượt bước tới. Nước thấm ngang lưng cô , thấm cả cái lạnh mùa thu lên bụng cô nơi có một hình hài vừa nhú. Nước cứ vậy len lỏi lên đến cổ đến mặt cô . Mai chới với quẫy đạp với dòng nước đen ngòm và lạnh lẽo. Thân thể cô buông xuôi dập dờn theo con nước trôi về miền vô định….

Mai mở mắt tỉnh lại , cô lặng lẽ nhìn quanh một lượt. Chiếc lều tranh xung quanh với những liếp tre đan cài vào nhau thành những tấm phên. Mái tranh thủng lỗ chỗ để lọt vào trong những mảng trời đêm với những vì sao lấp lánh. Xem ra là một căn lều hoang. Một đống lửa ai đó vừa nhóm lên để sưởi ấm cho cô. Những vạt rơm vàng dưới thân cô mềm như chiếc chiếc đệm hơi êm ả. Chiếc áo măng tô màu lông chuột phủ lên thân thể cô trần trụi . Cô đưa tay kéo chiếc áo lên và nhìn xuống thân cô . Ai đó đã cởi bộ quần áo ướt sũng của cô đang hong khô bên đống lửa vừa tàn. Mệt quá, Mai mặc kệ cô nhắm mắt thiêm thiếp. Gã thanh niên bước vào căn lều với đống củ khô trên tay . Anh ta thả những cành khô vào đống lửa đang âm ỉ cháy. Ngọn lửa trong phút chốc lại bùng lên sáng rực cả căn lều. Hình như anh ta biết Mai đã tỉnh lại. Gã nói trống không

– Cha mẹ cho ta hình hài , sao dễ dàng vứt bỏ thế nhỉ ?!

Gã đưa tay sờ bộ quần áo , nó đã khô từ lâu. Gã đưa bộ quần áo để bên cạnh Mai .

– Cô thay quần áo đi. Xin lỗi cô , lúc tối tôi phải cởi ra vì nó ướt sũng cả. Tôi ra ngoài lát nữa tôi vào.

Gã lặng lẽ bước ra khỏi căn lều. Mai nhổm dậy nhìn qua kẽ hở của những tấm phên tre. Gã đang lúi húi nhặt những con cá ra khỏi chiếc lồng .dưới ánh trăng khuya trông gã rắn rỏi . Trên người gã mặc độc chiếc quần dài. Hình như chiếc áo duy nhất gã ta đã nhường để đắp cho cô. Mai chợt thấy xấu hổ với thân hình lõa lồ cùng chiếc bụng cô vừa nhú lên căng tròn như quả bóng non.Gã bước vào cắm mấy con cá lóc vào chiếc nan tre cho vào đống lửa. Bàn tay gã lật đi lật lại những con cá , làm dậy lên mùi thơm khó cưỡng. Gã lúi húi đặt chiếc ca mèn nhôm lên đống lửa. Gã hỏi bâng quơ

– Sao cô muốn chết ?
Mai nằm im không trả lời . Gã tiếp
– Cô có thai , thằng khốn ấy bỏ rơi cô đúng không ?
– Mai vẫn im lặng, hình như gã cũng chả thèm để ý đến việc Mai có trả lời câu hỏi của gã hay không. Gã vừa lật những con cá nướng trong đống lửa . Chốc chốc lại dỡ cái nắp chiếc ca mèn nhôm khuấy lên những hạt gạo trắng đang sôi ùng ục.

– May cho cô tối nay tôi ra sớm. Chứ muộn như mọi ngày thì giờ cô ở dưới sông làm vợ Hà Bá rồi. Mà việc quái gì phải vì một thằng đàn ông khốn nạn mà vứt bỏ đời mình nhỉ. Cô thấy cô có ngu không .

Gã cẩn thận đổ cháo ra chiếc bát sứ . Gã cẩn thận cạo lớp vảy ám than nơi con cá nướng , lại cho vào tô cháo đưa đến cạnh Mai.
– Cô ăn đi cho ấm bụng. Ăn xong nằm nghỉ ngơi xem tôi nói đúng không.

Gã cúi xuống đặt tô cháo xuống cạnh Mai rồi lặng lẽ bước ra ngoài. Cô ngoan ngoãn ngồi dậy cầm muỗng xúc ăn . Giọt nước mặt cô rơi lẫn vào mặn chát.

Mai ăn gần hết tô cháo gã nấu. Trong lòng cô đã nguôi ngoai hơn. Nhưng những lời nói cay nghiệt của bà Tam làm cô nặng lòng nhức nhối. Phải rồi , cùng lắm thì mình sẽ tự sinh con . Mình cần gì thằng bố nó với cả con mụ kia . Suýt nữa đã chết oan mạng bởi vì những kẻ không đáng. Gã đứng ở cửa lều từ lâu. Vẻ mặt gã lạnh lùng khoanh tay gã nói
– đêm nay cô cứ ngủ lại đây đừng sợ. Mai tôi đưa cô về.
– cảm ơn anh !
– Cô ngủ đi. Tôi ngủ phía bên này.
Gã nói xong thì quay ra ngoài ôm một bó rơm to vào trải xuống cạnh đống lửa. Gã cởi chiếc áo đang mặc vòng qua đắp lên người cô. Gã thủng thẳng
– Cô ngủ đi. Đắp lên người cho đỡ lạnh. Đừng chết nữa nhé , người đẹp như cô chết phí lắm.
Mai vẫn lặng im không nói. Nhưng trong lòng cô tự đã thấy ấm hơn. Dễ chịu hơn nhiều. Trên cao những vì sao vẫn lung linh qua lỗ thủng . Ánh sáng huyễn hoặc đẹp đẽ vô thường.
……….

Ban mai ùa vào căn lều ngập tràn ánh sáng. Mai dụi mắt nhìn quanh, đống lửa lụi tàn chỉ để lại những mẩu than xám xịt lẫn vào đống tro. Những cành củi khô cháy dở như nói với cô rằng chuyện đêm qua là thật, gã đàn ông kia là thật , cô đưa tay sờ xuống bụng mình , cô ước giá như tất cả chỉ là một giấc mơ. Đôi guốc mộc để ngay ngắn bên cạnh chiếc đệm rơm , cô liếc mắt thấy lòng khoan khoái. Gã thật chu đáo.

Mai nhẹ nhàng bước ra khỏi căn lều , nắng chiếu rọi bao trùm lên thân thể cô , nắng như bàn tay xoa dịu mơn man lên cái bụng bầu đang bao bọc một hình hài đang say ngủ. Cô đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm. Gã đã biến mất tự bao giờ như cái cách gã lao vào đêm đen bế lấy thân thể cô sải đôi cánh tay lực lưỡng rẽ nước lao vào bờ. Gã như chàng lực sĩ trong truyền thuyết , một nam thần cứu vớt linh hồn lẫn thể xác mẹ con cô. Mai bước đi , lâu lâu cô ngoái nhìn như cố tìm kiếm hình bóng ân nhân mà lời cảm ơn cô chưa kịp nói.

Con người là thế . Khi đối diện hoặc bước qua ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết , thì người ta biết yêu hơn sự sống. Như những hạt mầm bám lên cành gỗ mục , tự khắc phải vươn lên nhú những chồi non mãnh liệt hơn , khát khao và đẹp đẽ hơn. Cô lặng lẽ đi về phía trước , bàn chân cô cứng cỏi hơn dù vết thương chó cắn chiều qua vẫn còn rưng rức, dù thế nào đi nữa cô vẫn phải sống.
Mai lặng lẽ bước vào nhà sau một đêm dài nơi túp lều tranh . Cô tắm rửa thay quần áo , đứng đối diện tấm gương treo ở bức tường chải tóc, cô thầm hỏi , ân nhân anh là ai?!…

Bất thần cô ôm mặt khóc, cô đau đớn khi nghĩ về Sơn. Hình ảnh gã đồng nghiệp điển trai với những lời hoa mỹ ngọt ngào dỗ dành tâm hồn cô. Hắn ru ngủ trái tim cô , vẽ một tương lai tươi sáng với một đám cưới rộn ràng. Còn bây giờ hắn đang ở ngoài kia . Nơi thủ đô nồng nàn hoa sữa và nay mai hắn sẽ ở một phương trời khác . Nơi có những ánh đèn lung linh và những tòa nhà cổ kính đẹp đẽ trong những tác phẩm kinh điển trong thi ca. Cô lẩm bẩm câu thơ hắn hay đọc văng vẳng bên tai cô như một lời ám chỉ cái việc hắn rời xa.

” Tôi yêu em đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai ”
Vậy là rõ , hắn đã chuẩn bị từ trước . Và lặng lẽ rời đi như một tên trộm khi đã chiếm được tâm hồn và thể xác cô. Hắn dành được suất học bổng tu nghiệp nơi nước Nga vĩ đại. Tất cả mọi người đều biết , trừ cô. Ngày lên đường hắn để lại cho cô lá thư . Mà trong đó không có một lời hứa hẹn , chỉ ngắn ngủi một dòng nhắn nhủ ” quên anh đi và làm lại từ đầu “.

Mai xé nát lá vò chặt và nắm nó trong tay đầy đau khổ xen lẫn hận thù. Bất giác cô nhìn xuống bụng và chảy dài nước mắt . Mai này phải giấu thế nào đây ?… phá ư ?…. không thể….

Mầm sống trong cô bắt đầu cựa quậy khi cái bụng đã lùm lùm đội nhô vạt áo . Ngực cô cương lên lạ thường với điệu bộ uể oải . Bà Hương mẹ Mai lôi con gái vào phòng.

-Mai ! Con nói mẹ nghe xem , mày có chửa phải không?
Bà Hương đưa con mắt dò xét con gái. Bà mẹ đau khổ túm lấy vạt áo dỡ thốc lên nhìn cái bụng lùm lùm của cô rồi ngồi phịch xuống giường. Bà đưa tay vỗ phèn phẹt lên hai đầu gối rên rỉ nom đáng thương chả khác gì Mai
– Bớ làng nước ơi …. con tôi chưa chồng mà chửa… tao với bố mày đeo cái mặt mo ra đường hở Mai ….
Đôi mắt cô nhòe lệ lặng lẽ ngồi xuống cạnh mẹ, cô ôm lấy bà Hương mà khóc.
– Của ai ? Thằng Sơn phải không ?
Mai gật đầu
– Tao nói mày từ trước rồi, cái ngữ ấy không tin được. Rồi nó nói thế nào với mày ?
Bà Hương sốt ruột.
– Hắn ra Hà Nội chờ sang Liên Xô tu nghiệp.
– Rồi gia đình hắn đã biết chưa ? Có hứa hẹn gì không ?
Bà Hương vồn vập hỏi con , Mai lặng lẽ lắc đầu, cô òa lên nức nở
– mẹ ơi…..
Vậy là mẹ cô đã biết, giờ chỉ còn bố cô . Người đàn ông nghiêm khắc . Cô bất chợt rùng mình lo sợ khi nghĩ đến việc bố cô biết chuyện. Cô hướng đôi mắt đỏ hoe lên bà Hương như van lơn cầu cứu. Mẹ con cô cứ ngồi vậy mà ôm nhau khóc , trước khi ra khỏi phòng bà dặn
-Dù đắng cay tủi nhục thế nào cũng phải chịu, không được phá nghe chưa . Nó đâu có tội tình gì , nghiệp chết.
Cái tin bác sỹ Mai có chửa chả mấy chốc mà loan ra cả một vùng quê. Người ta luận bàn rôm rả. Mỗi khi cô đi ngang qua là sự chỉ trỏ , những ánh mắt tò mò .Còn cô , chiếc khẩu trang bịt kín mặt ngay cả lúc tan ca hay rời bệnh viện. Thế rồi cô bị kỷ luật , người ta không đuổi việc cô nhưng cái lệnh điều chuyển cô về trạm xá xã cũng xem như là ưu ái cho cô lắm rồi. Mai cầm trên tay tờ quyết định điều chuyển. Cô cười chua chát
– Cái thằng khốn nạn ấy thì vẫn cứ tốt đẹp, đúng là đời…..
Bước qua mụ Nhàn y tá , đôi chân cô bước nhanh hơn để tránh mụ ta. Bởi sự nanh nọc và hằn học của mụ bấy lâu nay. Vốn dĩ mụ chẳng ưa gì Mai . Quả không ngoài dự đoán , mụ gọi giật khi Mai vừa bước tới.
– Cô Mai ! Không chồng mà chửa là xấu mặt gia môn lắm ấy. Nhưng về dưới ấy thì nhớ giữ mình giữ mấy kẻo động cái thai thì khổ.
Mụ Nhàn nói xong thì ngúng nguẩy bước đi . Mai tự nhủ , tránh đâu được , thôi thì mặc kệ…
Mai đạp xe ra chợ. Cô tranh thủ mua bó rau con cá mang về cho kịp giờ làm. Hôm nay là ngày đầu tiên cô nhận công việc mới. Mai ghé chiếc xe đạp sát ngay bà Xoan bán rau thường ngày . Cô đưa tay nhặt bó rau , miệng xởi lởi
– Con lấy bó rau với vài thứ quả.
Cô vừa dứt lời , bà Xoan đập vào tay cô đanh đá.
– Cô bỏ cái tay ra. Sáng nay tôi chưa mở hàng đâu đấy. Chửa hoang như cô mà rớ vào coi như ngày nay tôi ế hàng. Nhẽ tôi đốt phong long nhà cô.
– Chửa hoang là thế nào ? Bà giữ cái mồm tôi tát cho đấy. Đây là vợ tôi con tôi bà hiểu chửa ?
Mai đưa mắt nhìn lại ,gã đang đứng ngay sau lưng Mai. Gã bấm vào tay cô thúc giục.
– Mình về thôi em..

Mai thả mấy hào xuống cho bà ta. Cô đạp xe lao đi , lâu lâu đưa tay lên lau dòng nước mắt đang tuôn trào . Sự đời cay đắng thật, cô bâng khuâng tự hỏi . Gã là ai ? Sao lúc nào cô gặp khó khăn gã cũng kịp thời có mặt vậy . Cô nghĩ bụng chiều nay tan tầm cô sẽ đi tìm gã ….

Để lại bình luận của bạn