Thế thân – Chương 27

Thế thân – Chương 236
Thế thân – Chương 235
Thế thân – Chương 234
Thế thân – Chương 233
Thế thân – Chương 232
Thế thân – Chương 231
Thế thân – Chương 230
Thế thân – Chương 229
Thế thân – Chương 228
Thế thân – Chương 227
Thế thân – Chương 226
Thế thân – Chương 225
Thế thân – Chương 224
Thế thân – Chương 223
Thế thân – Chương 222
Thế thân – Chương 221
Thế thân – Chương 220
Thế thân – Chương 219
Thế thân – Chương 218
Thế thân – Chương 217
Thế thân – Chương 216
Thế thân – Chương 215
Thế thân – Chương 214
Thế thân – Chương 213
Thế thân – Chương 212
Thế thân – Chương 211
Thế thân – Chương 210
Thế thân – Chương 209
Thế thân – Chương 208
Thế thân – Chương 207
Thế thân – Chương 206
Thế thân – Chương 205
Thế thân – Chương 204
Thế thân – Chương 203
Thế thân – Chương 202
Thế thân – Chương 201
Thế thân – Chương 200
Thế thân – Chương 199
Thế thân – Chương 198
Thế thân – Chương 197
Thế thân – Chương 196
Thế thân – Chương 195
Thế thân – Chương 194
Thế thân – Chương 193
Thế thân – Chương 192
Thế thân – Chương 191
Thế thân – Chương 190
Thế thân – Chương 189
Thế thân – Chương 188
Thế thân – Chương 187
Thế thân – Chương 186
Thế thân – Chương 185
Thế thân – Chương 184
Thế thân – Chương 183
Thế thân – Chương 182
Thế thân – Chương 181
Thế thân – Chương 180
Thế thân – Chương 179
Thế thân – Chương 178
Thế thân – Chương 177
Thế thân – Chương 176
Thế thân – Chương 175
Thế thân – Chương 174
Thế thân – Chương 173
Thế thân – Chương 172
Thế thân – Chương 171
Thế thân – Chương 170
Thế thân – Chương 169
Thế thân – Chương 168
Thế thân – Chương 167
Thế thân – Chương 166
Thế thân – Chương 165
Thế thân – Chương 164
Thế thân – Chương 163
Thế thân – Chương 162
Thế thân – Chương 161
Thế thân – Chương 160
Thế thân – Chương 159
Thế thân – Chương 158
Thế thân – Chương 157
Thế thân – Chương 156
Thế thân – Chương 155
Thế thân – Chương 154
Thế thân – Chương 153
Thế thân – Chương 152
Thế thân – Chương 151
Thế thân – Chương 150
Thế thân – Chương 149
Thế thân – Chương 148
Thế thân – Chương 147
Thế thân – Chương 146
Thế thân – Chương 145
Thế thân – Chương 144
Thế thân – Chương 143
Thế thân – Chương 142
Thế thân – Chương 141
Thế thân – Chương 140
Thế thân – Chương 139
Thế thân – Chương 138
Thế thân – Chương 137
Thế thân – Chương 136
Thế thân – Chương 135
Thế thân – Chương 134
Thế thân – Chương 133
Thế thân – Chương 132
Thế thân – Chương 131
Thế thân – Chương 130
Thế thân – Chương 129
Thế thân – Chương 128
Thế thân – Chương 127
Thế thân – Chương 126
Thế thân – Chương 125
Thế thân – Chương 124
Thế thân – Chương 123
Thế thân – Chương 122
Thế thân – Chương 121
Thế thân – Chương 120
Thế thân – Chương 119
Thế thân – Chương 118
Thế thân – Chương 117
Thế thân – Chương 116
Thế thân – Chương 115
Thế thân – Chương 114
Thế thân – Chương 113
Thế thân – Chương 112
Thế thân – Chương 111
Thế thân – Chương 110
Thế thân – Chương 109
Thế thân – Chương 108
Thế thân – Chương 107
Thế thân – Chương 106
Thế thân – Chương 105
Thế thân – Chương 104
Thế thân – Chương 103
Thế thân – Chương 102
Thế thân – Chương 101
Thế thân – Chương 100
Thế thân – Chương 99
Thế thân – Chương 98
Thế thân – Chương 97
Thế thân – Chương 96
Thế thân – Chương 95
Thế thân – Chương 94
Thế thân – Chương 93
Thế thân – Chương 92
Thế thân – Chương 91
Thế thân – Chương 90
Thế thân – Chương 89
Thế thân – Chương 88
Thế thân – Chương 87
Thế thân – Chương 86
Thế thân – Chương 85
Thế thân – Chương 84
Thế thân – Chương 83
Thế thân – Chương 82
Thế thân – Chương 81
Thế thân – Chương 80
Thế thân – Chương 79
Thế thân – Chương 78
Thế thân – Chương 77

“Không cần chuẩn bị bữa sáng! Tôi có việc phải ra ngoài ngay. Khi nào cô ta dậy thì kêu cô ta biến khỏi nhà tôi ngay lập tức. Đừng để tôi thấy mặt cô ta một lần nào nữa. Nếu không tôi sẽ không nương tay đâu. Nhắn lại cho cô ta như vậy!”

Chị Hoa khá ngạc nhiên khi hôm nay Đức Tuấn có vẻ ăn mặc chải chuốt hơn thường ngày. Giống như là đang đi xem mặt.

“Cậu đi đâu mà vội vậy ạ? Ăn sáng xong rồi hãy đi”
“Tôi đi đón Uyên Linh”
“Hả?” Chị Hoa trố mắt ngạc nhiên.

“À! Chúc cậu may mắn”!
Chị Hoa có vẻ vui mừng. “Lần này xem cô ta còn huênh hoang nữa không”. Chị lẩm bẩm khi nghĩ đến cảnh tượng đêm hôm qua của Thu Vân. “Hại mình nửa đêm nửa hôm không được ngủ ngon giấc lại còn lãnh nguyên một mớ hỗn độn của cô ta nôn ra”. Nghĩ đến đây chị vẫn còn rùng mình. “cô ta đúng là đồ trơ trẽn”.

Thu Vân đã tỉnh dậy từ lâu, cô ta không nhớ đã xảy ra chuyện gì đêm qua mà lại ngủ tại nhà Đức Tuấn trong bộ dạng thế này. Nghe thấy Đức Tuấn nói đi đón Uyên Linh thì cơn tức giận lại nổi lên. Cố nặn từng ý nghĩ xem mình có sơ hở tiết lộ điều gì trong lúc say ɾượu đếm qua hay không nhưng đều vô ích. Đầu cô ta bây giờ hoàn toàn trống rỗng.

“Cô dậy rồi à? Mời cô đi cho. Cậu Đức Tuấn nhắn với tôi như vậy. Cậu ấy nói không muốn nhìn thấy mặt cô”

Mấy lời này của Đức Tuấn hồi này nói Thu Vân đã nghe hết nhưng vẫn giả vờ giả vịt như không biết gì, hạ giọng với chị Hoa để dò hỏi:

“Hôm qua tôi say quá, không biết có nói gì hay làm gì sằng bậy không?”
“Cô còn hỏi sao? Thôi cô về đi, không tôi lại bị cậu chủ la”

“Bình thường không say cô đã chẳng có chút liêm sỉ nào rồi”. Chị Hoa lẩm bẩm trong miệng.

“Uyên Linh có thường về đây không?”
“Tôi chả biết gì cả. Thôi phải làm việc nhà, không rảnh rỗi để tiếp chuyện cô”.

Chị Hoa gằn giọng. Từ lúc nghe thấy lệnh của Đức Tuấn đuổi cô ta ra ngoài, chị không còn lo ngại về Thu Vân nữa. Có lẽ Đức Tuấn cũng chẳng quan tâm gì đến đứa con trong bụng của Thu Vân.
“Ngay cả một người làm cũng dám hỗn xược với mình. Được rồi, để tôi xem các người đắc ý được bao lâu”. Thu Vân tức tối bỏ đi.
***
“Mẹ! Uyên Linh có ở chỗ mẹ không ạ?”

“Ừ! Nó đang ở đây. Có chuyện gì không?”
“Không có gì. Để con đến nhà”

“Chúng ta đang ở Ьệпh viện”
“Hả? Bệnh viện? Cô ấy bị sao hả mẹ? Có nghiêm trọng? sao lại phải vào Ьệпh viện?”

Đức Tuấn lo lắng khi nghe thấy bà Thu Hiền nói Uyên Linh đang ở Ьệпh viện. Cảm giác thật bất an.

“Con hỏi nhiều vậy, mẹ không biết trả lời sao. Nhưng con yên tâm Uyên Linh không sao đâu”.
“Hai người đang ở Ьệпh viện nào ạ?”

“Mẹ chờ con một lát, con sẽ đến ngay lập tức”

Bà Thu Hiền vừa nói địa chỉ, Đức Tuấn lập tức cúp máy lái xe đến Ьệпh viện.
Tâm trạng Đức Tuấn khá Һσα̉пg ℓσα̣п. Mặc dù đã được bà Thu Hiền nói là Uyên Linh không sao nhưng hai từ “Ьệпh viện” khiến anh nghĩ đến những điều xui xẻo lại xảy ra với Uyên Linh. Ruột gan Đức Tuấn như lửa đốt. Dừng trước cửa thang máy một hồi chưa thấy mở, anh ta sốt ruột chạy bộ bằng cầu thang bộ. May mà phòng Ьệпh của bà Thu Hiền cũng dễ tìm, nằm cách cửa trực của nhân viên γ tά một khoảng cách khá gần, có thể nhìn thấy ngay bảng số phòng khi cô γ tά chỉ.

“Mẹ! Uyên Linh đâu?”
Đức Tuấn thở hổn hển, vừa gặp bà Thu Hiền đã hỏi về Uyên Linh ngay.
“Nó vừa đi ra ngoài rồi”
“Cô ấy không sao chứ ạ?”
“Không sao”
Đức Tuấn thở phào. Bây giờ anh mới để ý đến đôi chân của bà Thu Hiền.
“Mẹ! Sao mẹ lại bị thế này?”
“À! Mẹ không cẩn thận qua đường bị tai пα̣п?”
“Trời ạ! Sao mẹ bất cẩn thế. Lại còn không báo tin cho con”

“Mẹ tưởng hai đứa…”
Bà Thu Hiền ấp úng. Không biết có nên nói chuyện này bây giờ hay không.

“Anh đến đây làm gì?”
Tiếng Uyên Linh từ phía sau. Đức Tuấn ngoảnh mặt lại. Uyên Linh đang băng khăn trắng tгêภ đầu, tay cầm hộp cơm vừa mua dưới căng-tin.

“Uyên Linh! Cô bị sao thế này? Sao không ai báo cho tôi biết vậy?”

“Tôi không sao”
“Không sao cái gì mà không sao. Đầu bị thương, mặt mày xanh lét. Cô đi với tôi”

Đức Tuấn định kéo Uyên Linh đi thì đã bị cô giật tay lại.

“Anh định làm cái gì thế?”
“Thì đi tìm bác sĩ chứ làm gì”
“Đã bảo là không sao rồi mà. Ai cần anh quan tâm”
“Cô là vợ tôi. Sao tôi lại không quan tâm được?”
Uyên Linh hơi khựng người lại vì câu nói của Đức Tuấn. Một cảm giác vừa đau nhói vừa nghẹn ngào dâng lên. Trái tιм như có ai chạm vào.

“Nào ngoan! Nghe tôi”
Đức Tuấn bất chợt trở nên dịu dàng với Uyên Linh từ lúc nào. Anh cầm hai vai Uyên Linh lay khẽ.

“Cô như thế này, làm sao tôi yên tâm được”
Uyên Linh cố kìm nước mắt nhưng không thể được. “Sao anh không nói những điều này sớm hơn chứ”. Trái tιм cô đang run lên. Nửa muốn nửa không muốn đón nhận thứ tình cảm này của Đức Tuấn.
“Tôi! Tôi…”

Uyên Linh nghẹn ngào không nói nên lời.

“Con nghe lời Đức Tuấn đi”
Thật ra bà Thu Hiền muốn hai người ra ngoài để có không gian riêng. Bà biết họ còn có rất nhiều điều muốn nói với nhau. Những khúc mắc mà chỉ có hai người họ mới có thể giải thích được cho nhau hiểu.
Uyên Linh quay sang nhìn mẹ, bà Thu Hiền mỉm cười gật đầu. Chỉ cần có thế, Uyên Linh đã ngoan ngoãn đi theo Đức Tuấn.
***
“Cô ấy không có vấn đề gì nghiêm trọng cả. Có điều bị mất ɱ.á.-ύ quá nhiều lại không được nghỉ ngơi đầy đủ nên bị suy nhược nhẹ. Cô ấy cần được nghỉ ngơi nhiều hơn”

Vị bác sĩ trẻ tuổi nói với Đức Tuấn xong rồi nhìn Uyên Linh.

“Chồng cô à? Thế mà mấy ngày hôm nay mới được gặp”
“Anh ấy có việc không thể về được”
Uyên Linh nhanh miệng biện minh.

“Nhớ chăm sóc cho cô ấy nhiều hơn nhé. Đây là đơn tђยốς, trong đó có một số loại tђยốς bổ tốt cho ɱ.á.-ύ. Cô nhớ uống đầy đủ”
“Cảm ơn bác sĩ”
Đức Tuấn vội cầm lấy đơn tђยốς của Uyên Linh đọc. Quả thật, Uyên Linh không bị gì cả, chỉ là bị suy nhược.

“Có thể nói chuyện với tôi một lúc được không?”
Uyên Linh nhìn Đức Tuấn ngần ngại. Lúc đầu, cô cũng không muốn đối diện với Đức Tuấn. Cô đã quyết định ly thân, mọi việc không muốn dây dưa với anh nữa. Nhưng nhìn thái độ lo lắng cho cô từ lúc này, Uyên Linh có vẻ như cũng xiêu lòng, cô khẽ gật đầu.

Hai người đi bộ dưới hoa viên Ьệпh viện một lúc lâu nhưng vẫn chưa ai nói với ai câu nào.
“Cô về nhà đi”. Đức Tuấn bất ngờ đề nghị.
“Về nhà?”
“Ừ!”
“Không được”
“Tại sao lại không được?”
“Anh biết quá rõ mà”
“Là tôi sai! Tôi xin lỗi”
“Anh không cần phải xin lỗi. Tôi biết giữa chúng ta sớm muộn gì cũng có ngày hôm nay”

Uyên Linh thất vọng nhìn xa xăm. Nói ra câu này thật khiến trái tιм cô đau nhói. Khi bắt đầu cuộc hôn nhân này, thực sự cô chưa từng nghĩ đến ngày phải chia tay nó. Huống hồ, đây là người đàn ông đã khiến trái tιм cô rung động trong ngay trong lần đầu tiên gặp gỡ.

“Chuyện đó… Sao cô lại nói dối tôi?”
“Tôi nói dối anh chuyện gì cơ?”
“Chuyện cô đã từng cứu tôi 10 năm trước”
“Sao anh biết chuyện này?”
“Là Thu Vân”

“Không thể nào. Chị ấy không thể nào nói cho anh biết được”
“Cô ấy đã đến nhà chúng ta đêm qua trong bộ dạng say khướt. Chính miệng cô ấy đã nói cho tôi nghe”
Uyên Linh im lặng.

“Tại sao cô lại phải nói dối tôi rằng Thu Vân mới là người cứu tôi?”
“Chuyện đó giờ đã không còn quan trọng nữa rồi”. Uyên Linh buồn bã.

“Sao lại không quan trọng chứ? Nếu cô không nói dối như vậy thì tôi đã không hứa hôn với Thu Vân. Và cô đã không mang tiếng xấu ςư-ớ.ק vị hôn phu của chị mình”

Uyên Linh chợt bật cười.
“Mang tiếng xấu thì cũng bị mang rồi. Giờ cũng chẳng thể thay đổi được nữa”

“Sao lại không thay đổi được chứ? Cô về nhà đi! Chúng ta sẽ làm lại từ đầu”

Uyên Linh nhìn Đức Tuấn

“Nhưng còn Thu Vân thì sao?”

“Mặc ҳάc cô ta, tôi không quan tâm?”

“Còn đứa bé? Nó còn chưa ra đời. Nó là con anh và là cháu của tôi?”

“Đứa bé… Đứa bé ư”
Đức Tuấn sững người lại.
“Không thể nào! Đứa bé đó không thể nào là con tôi được. Chắc chắn cô ta đã giở trò. Tôi không làm gì cô ta cả?”

“Anh làm sao dám chắc mình không làm gì khi đang say chứ? Với lại, tính tình anh lăng nhăng quen rồi, ai mà chẳng biết điều này”.

“Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ chung đụng với một cô gáι nào khác ngoài cô. Đến trong mơ tôi cũng chỉ mơ đến cô”

Đức Tuấn bất ngờ nói ra những điều này khiến Uyên Linh có vẻ bối rối. Cô cúi mặt xuống đất không dám đối diện với Đức Tuấn nữa. “Anh ta mơ về mình ư?”. Đức Tuấn cũng hơi ngượng ngùng lảng tránh Uyên Linh. “Trời đất! Sao mình lại nói những lời này với cô ta chứ? Thật mất mặt”.

Khoảng thời gian im lặng khiến cho không khí càng trở nên ngượng ngùng. Cứ như thể một chàng trai mười bảy tuổi vừa thổ lộ tình yêu với người bạn cùng lớp sau bao năm giấu kín, giờ không biết phải giấu mặt đi đâu. Mặt Uyên Linh ửng đỏ. Tâm trạng rối bời xen lẫn một chút cảm động.

“Thôi! Tôi phải vào xem mẹ thế nào. Chuyện này nói sau đi”

Uyên Linh mở lời trước để phá tan không khí ngại ngùng.

“Để tôi đưa cô đi”

Uyên Linh cũng không từ chối hành động của Đức Tuấn nữa. Cô để yên cho anh đỡ mình dậy.

“Cô sao vậy?”

Uyên Linh hơi chσáпg váng khi đứng lên. Mấy ngày nay không được nghỉ ngơi, lại bị mất ɱ.á.-ύ nên thường xuyên bị say xẩm mặt mày. Nhất là những lúc ngồi xuống đứng lên như bây giờ.

“Tôi không sao! Chỉ hơi chσáпg váng một chút thôi”

“Không sao cái gì mà không sao. Cô lúc nào cũng chỉ nói được câu đó thôi hả? Không thể đổi được câu khác sao?”
Uyên Linh nhìn Đức Tuấn bật cười. “Anh ta đang trách mình đây sao?”. Không biết từ bao giờ Đức Tuấn lại học được cái cách mắng yêu như thế này với Uyên Linh.

Thế thân – Chương 236
Thế thân – Chương 235
Thế thân – Chương 234
Thế thân – Chương 233
Thế thân – Chương 232
Thế thân – Chương 231
Thế thân – Chương 230
Thế thân – Chương 229
Thế thân – Chương 228
Thế thân – Chương 227
Thế thân – Chương 226
Thế thân – Chương 225
Thế thân – Chương 224
Thế thân – Chương 223
Thế thân – Chương 222
Thế thân – Chương 221
Thế thân – Chương 220
Thế thân – Chương 219
Thế thân – Chương 218
Thế thân – Chương 217
Thế thân – Chương 216
Thế thân – Chương 215
Thế thân – Chương 214
Thế thân – Chương 213
Thế thân – Chương 212
Thế thân – Chương 211
Thế thân – Chương 210
Thế thân – Chương 209
Thế thân – Chương 208
Thế thân – Chương 207
Thế thân – Chương 206
Thế thân – Chương 205
Thế thân – Chương 204
Thế thân – Chương 203
Thế thân – Chương 202
Thế thân – Chương 201
Thế thân – Chương 200
Thế thân – Chương 199
Thế thân – Chương 198
Thế thân – Chương 197
Thế thân – Chương 196
Thế thân – Chương 195
Thế thân – Chương 194
Thế thân – Chương 193
Thế thân – Chương 192
Thế thân – Chương 191
Thế thân – Chương 190
Thế thân – Chương 189
Thế thân – Chương 188
Thế thân – Chương 187
Thế thân – Chương 186
Thế thân – Chương 185
Thế thân – Chương 184
Thế thân – Chương 183
Thế thân – Chương 182
Thế thân – Chương 181
Thế thân – Chương 180
Thế thân – Chương 179
Thế thân – Chương 178
Thế thân – Chương 177
Thế thân – Chương 176
Thế thân – Chương 175
Thế thân – Chương 174
Thế thân – Chương 173
Thế thân – Chương 172
Thế thân – Chương 171
Thế thân – Chương 170
Thế thân – Chương 169
Thế thân – Chương 168
Thế thân – Chương 167
Thế thân – Chương 166
Thế thân – Chương 165
Thế thân – Chương 164
Thế thân – Chương 163
Thế thân – Chương 162
Thế thân – Chương 161
Thế thân – Chương 160
Thế thân – Chương 159
Thế thân – Chương 158
Thế thân – Chương 157
Thế thân – Chương 156
Thế thân – Chương 155
Thế thân – Chương 154
Thế thân – Chương 153
Thế thân – Chương 152
Thế thân – Chương 151
Thế thân – Chương 150
Thế thân – Chương 149
Thế thân – Chương 148
Thế thân – Chương 147
Thế thân – Chương 146
Thế thân – Chương 145
Thế thân – Chương 144
Thế thân – Chương 143
Thế thân – Chương 142
Thế thân – Chương 141
Thế thân – Chương 140
Thế thân – Chương 139
Thế thân – Chương 138
Thế thân – Chương 137
Thế thân – Chương 136
Thế thân – Chương 135
Thế thân – Chương 134
Thế thân – Chương 133
Thế thân – Chương 132
Thế thân – Chương 131
Thế thân – Chương 130
Thế thân – Chương 129
Thế thân – Chương 128
Thế thân – Chương 127
Thế thân – Chương 126
Thế thân – Chương 125
Thế thân – Chương 124
Thế thân – Chương 123
Thế thân – Chương 122
Thế thân – Chương 121
Thế thân – Chương 120
Thế thân – Chương 119
Thế thân – Chương 118
Thế thân – Chương 117
Thế thân – Chương 116
Thế thân – Chương 115
Thế thân – Chương 114
Thế thân – Chương 113
Thế thân – Chương 112
Thế thân – Chương 111
Thế thân – Chương 110
Thế thân – Chương 109
Thế thân – Chương 108
Thế thân – Chương 107
Thế thân – Chương 106
Thế thân – Chương 105
Thế thân – Chương 104
Thế thân – Chương 103
Thế thân – Chương 102
Thế thân – Chương 101
Thế thân – Chương 100
Thế thân – Chương 99
Thế thân – Chương 98
Thế thân – Chương 97
Thế thân – Chương 96
Thế thân – Chương 95
Thế thân – Chương 94
Thế thân – Chương 93
Thế thân – Chương 92
Thế thân – Chương 91
Thế thân – Chương 90
Thế thân – Chương 89
Thế thân – Chương 88
Thế thân – Chương 87
Thế thân – Chương 86
Thế thân – Chương 85
Thế thân – Chương 84
Thế thân – Chương 83
Thế thân – Chương 82
Thế thân – Chương 81
Thế thân – Chương 80
Thế thân – Chương 79
Thế thân – Chương 78
Thế thân – Chương 77